Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ - Chương 124-2 Ai mới là người nên nói lời chia tay?Nghe câu nói gần như chắc nịch của Thùy Trâm, Bảo Nam k Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ Bạn đang theo dõi truyện dài hay full Trái Tim Của Ác Quỷ của tác giả Sin Sin rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình Đọc truyện Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ thì chúng ta sẽ cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa vị ngọt của tình yêu và hậu quả của nó mang lại. Và giữa tình yêu và danh vọng đâu là thứ cô sẽ quyết tâm đạt được? Quá khứ của cô sẽ được hé mở và bật mí như thế nào? Cô ấy là nhị tiểu thư của một trong những gia tộc lớn nhất trên thế giới. Đọc truyện Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ bạn sẽ cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa vị ngọt của tình yêu và hậu quả của nó mang lại. Giữa tình yêu và danh vọng đâu là thứ cô sẽ quyết tâm đạt được? Quá khứ của cô sẽ được hé mở và bật mí như thế nào? Cô là một nhị tiểu thư của một trong những gia tộc lớn nhất trên thế giới. ZenQuiz Team - Liệu bạn lạnh lùng như quỷ dữ hay thanh thoát tựa thiên thần? Câu trả lời sẽ có ngay sau khi bạn hoàn thành Quiz này đấy. À mà trước khi bắt tay vào việc, bạn nhớ là mọi tên gọi thiên thần/ác quỷ được được sử dụng chỉ có ý nghĩa tượng trưng, không hề ám chỉ một ai thuộc bất kỳ tôn Đọc truyện Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ bạn sẽ cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa vị ngọt của tình yêu và hậu quả của nó mang lại. Giữa tình yêu và danh vọng đâu là thứ cô sẽ quyết tâm đạt được? Quá khứ của cô sẽ được hé mở và bật mí như thế nào? BBbSbf. Đọc truyện Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ bạn sẽ cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa vị ngọt của tình yêu và hậu quả của nó mang lại. Giữa tình yêu và danh vọng đâu là thứ cô sẽ quyết tâm đạt được? Quá khứ của cô sẽ được hé mở và bật mí như thế nào? Cô là một nhị tiểu thư của một trong những gia tộc lớn nhất trên thế giới. Là một người có vẻ đẹp mà không ai có thể sánh bằng, bất cứ ai khi nhìn vào cũng có thể bị hút hồn, cô đặc biệt tài giỏi về mọi lĩnh vực dù tuổi đời mới chỉ có 17, nhưng ai biết được bên trong cô lại là một con quỷ có trái tim tàn ác và vô cùng sắt sống của một cô nàng tiểu thư của một gia đình quý tộc, những thứ mà cô sắp phải trải qua khi cô trở về nước. Cô nàng đẹp mà ai khi nhìn cũng bị hút hồn, nhìn cô ai cũng nghĩ hiền hậu, ngoan ngoãn nhưng bên trong cô lại là người có trái tim tàn ác và vô cùng sắc đá. Tác giả Trần Thu PhươngThể loại Ngôn TìnhNguồn Trạng thái Đang raSố chương 153Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Đọc truyện Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ bạn sẽ cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa vị ngọt của tình yêu và hậu quả của nó mang lại. Giữa tình yêu và danh vọng đâu là thứ cô sẽ quyết tâm đạt được? Quá khứ của cô sẽ được hé... mở và bật mí như thế nào? Cô là một nhị tiểu thư của một trong những gia tộc lớn nhất trên thế giới. Là một người có vẻ đẹp mà không ai có thể sánh bằng, bất cứ ai khi nhìn vào cũng có thể bị hút hồn, cô đặc biệt tài giỏi về mọi lĩnh vực dù tuổi đời mới chỉ có 17, nhưng ai biết được bên trong cô lại là một con quỷ có trái tim tàn ác và vô cùng sắt sống của một cô nàng tiểu thư của một gia đình quý tộc, những thứ mà cô sắp phải trải qua khi cô trở về nước. Cô nàng đẹp mà ai khi nhìn cũng bị hút hồn, nhìn cô ai cũng nghĩ hiền hậu, ngoan ngoãn nhưng bên trong cô lại là người có trái tim tàn ác và vô cùng sắc đá. Bên ngoài cửa sổ, mặt trăng bắt đầu lên cao, ánh sáng như được lát bạc soi chiếu xuống tận mặt đất. Thế giới của loài người vốn là một bức tranh của xã hội văn minh, phồn hoa, nơi nơi đầy ắp sự nhộn nhịp, nhưng dưới quang phổ trắng ngà lại pha thêm nét đẹp dịu dàng, cổ tích, khiến cho vạn vật theo một lẽ dĩ nhiên từ lâu đã trở nên nhu hình như dưới con mắt của Bảo Nhi, mọi sự tốt đẹp, yên bình đều là gian dối. Ánh trăng phải là thứ đem lại cảm giác trống vắng, cô quạnh nhất trên thế gian này. Cũng như đêm nay, khi Bảo Nhi nhìn ngắm cảnh bầu trời chỉ có một mặt trăng đơn độc, thứ nó cảm thấy thiếu thốn đó chính là rượu. Rượu để xua tan thực tại, rượu để tạm thời xoa dịu đi nỗi buồn, rượu để quên đi những ái ân mà bản thân đã đánh men say, Bảo Nhi thầm ai oán, hóa ra một chút tiềm thức còn sót lại cũng đủ để nó nhận biết rượu chẳng thể nào giúp nó được bình tâm. Thực tại vẫn là thực tại, có những nỗi đau đã ăn sâu vào cốt tủy, dù dùng cách nào để cố lãng quên thì đến một thời khắc, nó cũng như những làn sóng nhẹ tênh thoáng qua trên mặt biển, nhưng đến khi tỉnh dậy thì lại hóa thành bão tố khiến người ta phải mặc sức đau lòng. Bảo Nhi đã từng tự động viên chính mình, thôi thì cứ học cách đối mặt đi vậy. Dẫu cho biết là trong mấy năm gần đây, dù rằng đã cố gắng rất nhiều nhưng Bảo Nhi vẫn không thể chấp nhận được sự thực là nó đã mất đi người mình chuyện khi đó xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi không ai có thể trở tay kịp. Năm Bảo Nhi mười ba tuổi, vào đúng ngày sinh nhật nó, vì cứu Bảo Nhi mà Hà Duy đã mất mạng. Thân là thiên kim của một gia tộc, lại là con gái của Nguyễn Trí Khôi - ông trùm Mafia Hàn Quốc khét tiếng nên có không ít người muốn trả thù và trút giận lên người Bảo Nhi - đứa con gái được bảo bọc kĩ càng, hồn nhiên đến độ không có một chút võ công để tự vệ, chỉ có thể dựa vào anh trai hoặc vệ sĩ đi theo bên mình. Không giống như hai người anh trai, từ nhỏ Trí Phong và Trí Long đã tự ý thức được là con của một ông trùm sẽ nguy hiểm như thế nào, nên họ từ khi biết nhận thức đã học đủ các loại võ, hay được các chuyên gia trong gia tộc rèn luyện khả năng và cho tiếp xúc với súng đạn để khi nguy cấp có thể tự bảo vệ bản thân mình. Nhưng Bảo Nhi thì lại khác, nó hoàn toàn không hề có hứng thú với khóa đào tạo mà đáng lẽ ra là bắt buộc phải học trên. Bởi khi đó bỏ qua lời khuyên của mẹ hay lời ép buộc từ ba, nó nghĩ rằng nếu có Trí Long - người anh trai bằng tuổi đã là thiên tài võ thuật của gia tộc hằng ngày đi học cùng, hơn nữa còn có vệ sĩ đi theo 24/24 thì nó sẽ không bao giờ gặp hiểm nguy đến tính mạng. Nhưng người tính không bằng trời tính, với độ tuổi Bảo Nhi, làm sao nó có thể suy nghĩ sâu xa được kẻ thù của ba âm hiểm đến mức nào. Hôm đó, trên đường đi học về, giữa thanh thiên bạch nhật, bọn chúng đã trực tiếp bắn chết hai vệ sĩ bảo vệ Bảo Nhi, Trí Long hôm đấy lại bị ốm nên không đi học, thế là kế hoạch bắt cóc của những kẻ đó thành công một cách dễ thân bị chuốc thuốc mê liều mạnh, đến khi tỉnh lại, Bảo Nhi mới phát hiện là miệng và mắt mình đều đã bị bịt, tay chân nó thì bị dây thừng trói chặt, tuy vậy, nhưng nó vẫn nghe được một giọng nam rất dữ tợn truyền đến, ''Không sai, con gái của mày bây giờ đang ở trong tay tao. Nội trong hai ngày nữa, mày phải chuyển đầy đủ số tiền mà tao yêu cầu, nếu không, một bàn tay của nó sẽ được chuyển đến Nguyễn gia.'' Bảo Nhi rùng mình, nghe hắn nói tiếp, ''Nguyễn Trí Khôi, tốt nhất mày nên nhanh lên, đừng để tao phải tức giận. Sang ngày thứ ba, nếu tao chưa thấy tiền, một bàn tay của con mày cũng sẽ đi nốt. Còn lân la sang các ngày khác, tao không chắc là các bộ phận khác trên cơ thể của nó vẫn còn lành lặn đâu.'' Toàn thân Bảo Nhi hóa đá, lần đầu tiên trong đời nó gặp một gã có tâm lý điên khùng đến vậy, ''Tao bây giờ đã lâm vào bước đường cùng, chẳng còn sợ hãi điều gì nữa. Người của tao vẫn luôn ở bên cạnh mày, nếu mày để cảnh sát can thiệp, thì đừng hòng nhìn thấy nó nữa, tao sẽ trực tiếp giết nó rồi tự sát luôn.'' Bên tai chỉ vang vọng tiếng cười điên cuồng của tên bắt cóc, chắc hắn đã tắt điện thoại. Đúng là kẻ biến thái, nghe giọng điệu của hắn, Bảo Nhi đoán, trước đây chắc hắn cũng từng có một thời huy hoàng, nhưng vì lý do gì đó mà lại bại dưới tay của ba. Khi không nhìn thấy ánh sáng, Bảo Nhi thấy, tựa như mọi thứ đều trôi qua rất lâu, mệt mỏi thiếp đi vài lần rồi tỉnh lại, nó cũng chẳng biết là đã hết thời hạn hai ngày hay chưa. Chỉ biết là mấy tên bắt cóc này cũng chẳng vô nhân đạo như nó nghĩ, bởi chí ít, bọn chúng còn biết đường mua nước và đồ ăn cho nó. Thiết nghĩ, chắc bọn chúng cũng sợ Bảo Nhi chết vì đói, đến lúc đấy không nhận được tiền, có khi lại bị người của Nguyễn gia tức giận xử sạch, không phải là mất cả chì lẫn chài sao? Cho nên trong thời gian này, tuy lúc nói chuyện điện thoại tên cầm đầu có mạnh miệng là thế, nhưng khi nghĩ thông suốt rồi, Bảo Nhi cũng tạm thời yên tâm về tính mạng của mình.''Pằng, pằng, pằng...'' Đúng lúc này, bên ngoài vọng đến tiếng súng nổ. Bảo Nhi giật bắn mình, chắc là người của Nguyễn gia đến ứng cứu. Tốt quá, vậy là sắp thoát khỏi nơi này tiếng ''két'' chói tai vang lên, giống như những lần chúng mang đồ ăn vào cho Bảo Nhi, cánh cửa hoen gỉ được mở ra, âm thanh của sắt gỉ vang lên rất to, nhưng cũng không thể át được tiếng đạn pháo mạnh như vũ bão đang tầng tầng lớp lớp truyền đến. Ngoài kia, có lẽ đang diễn ra một cuộc chiến rất khốc liệt. Bảo Nhi có thể chắc chắn được rằng phe nào đang yếu thế, bởi nó biết, về nhân lực và vũ khí, ở đại hàn dân quốc này, không ai có thể đối đầu với Nguyễn gia. Bọn bắt cóc, các ngươi chờ chết đi! Bad gateway Error code 502 Visit for more information. 2023-06-13 024431 UTC You Browser Working Amsterdam Cloudflare Working Host Error What happened? The web server reported a bad gateway error. What can I do? Please try again in a few minutes. Cloudflare Ray ID 7d66fdfccf710bc0 • Your IP • Performance & security by Cloudflare Trong lớp im phăng phắc, ai cũng ngạc nhiên về sự xuất hiện của Thiên Vũ. Hắn đến đây từ lúc nào vậy? Hắn đã nghe thấy những điều gì rồi? Câu ''Nhóm Idol là cái nhóm từ xó nào chui lên vậy, hả?'' vừa được trôi vào quên lãng nhưng giờ lại như một bản ghi âm hoàn chỉnh vang lên bên tai tất cả mọi người. Ha ha, nếu Thiên Vũ hắn đã nghe thấy câu nói này thì con nhỏ Bảo Nhi kia sẽ chết chắc. Đừng đùa, đến bọn họ ăn gan hùm mật gấu cũng không dám động đến mấy vị đại boss này ý chỉ đám Thiên Vũ, Thùy Trâm chứ đừng nói là con nhỏ có gia thế tầm thường nếu không nói quá là quá nghèo mạt như Bảo Nhi. ''Thiên đường mở lối không đi mà lại muốn xuống địa ngục. Tốt thôi, tôi sẽ cho cô được toại nguyện.'' Nó cất giọng trầm trầm đầy sát khí. Xung quanh nhiệt độ bất giác cũng theo đà giảm xuống, giá lạnh như vừa có một cơn gió từ Bắc Cực thổi qua. Lưu Ly chưa kịp phản ứng thì trước mắt đã tối sầm, cô ta chỉ cảm thấy có một thứ lực khủng khiếp nào đó dúi thẳng đầu mình về phía trước. Tiếp đó, theo quán tính, đầu cô ta bị đụng thẳng vào phần cứng nhất của chân bàn. Nó ra tay rất nhẹ nhàng, nhưng tác hại đem lại là một cú đau như giáng trời khiến Lưu Ly dần dần mất đi cảm giác. Cơn đau biến mất, nhưng đó không phải là điềm tốt đẹp gì vì các dây thần kinh của Lưu Ly toàn bộ đã bị tê liệt. Trong lúc mọi người hốt hoảng la hét, cô ta mất đi ý thức rồi lịm dần trong vũng Lưu Ly bất động dưới đất, đáy mắt nó xẹt qua một tia ác độc. Chỉ là loài tôm tép mà dám giễu võ dương oai trước mặt nó, cô ta chán sống nói Lưu Ly hơi thở đang rất yếu ớt, cô ta chưa đến nước mất mạng nhưng là đang trong tình trạng hết sức nguy kịch. Nếu không đưa đến bệnh viện kịp thời thì chỉ e là trường hợp xấu nhất chắc chắn sẽ xảy ra. Nó đã nhân từ lắm rồi, chưa có ý định đánh chết Lưu Ly nên mới hạ thủ lưu tình giữ lại cho cô ta một mạng. Bằng không thì với năng lực của nó thì có thể thừa sức dễ dàng để kết liễu một trăm người như Lưu Ly chỉ với một chiêu. Còn bây giờ Lưu Ly có sống hay không thì phụ thuộc vào bọn người trong lớp, bọn chúng không gọi xe cấp cứu trong thời gian sớm nhất thì khỏi phải nói. Còn tất cả mọi chuyện cũng không nằm trong phạm vi nó quan tâm. Kể cả chuyện Lưu Ly sống chết ra sao cũng như là làm, nó không quan tâm đến những khuôn mặt trắng bệch, không bận tâm đến những ánh mắt của mọi người nhìn mình như một kẻ giết người không ghê tay rồi điềm nhiên bước qua người Lưu Ly đi về phía của lớp. Trong giây lát nó đã đứng trước mặt Thiên Vũ, kẻ gián tiếp đổ thêm dầu vào lửa khiến cho Lưu Ly rơi vào tình trạng thảm hại như bây mắt sâu không thấy đáy của hắn cũng đang trực tiếp dán thẳng vào người nó. Thiên Vũ và Bảo Nhi, hai người bốn mắt nhìn nhau không một lời nói. Đáy mắt của cả hai đều sắc lạnh làm cho người ta không nhìn ra một chút tư vị, không nhìn ra bất cứ một loại trao đổi gì. Chỉ là hai người hiếm khi ăn ý nhìn thẳng vào mắt nhau trong một khắc như vậy. Kể ra thì lâu nhưng mọi việc chỉ diễn ra trong giây lát. Cuối cùng, coi như tất cả đều chỉ là vô tình, nó cũng thu hồi lại ánh mắt và tiếp tục bước đi. Khi đi qua Thiên Vũ còn không quên châm biếm nói nhỏ một câu mà chỉ hai người mới nghe thấy, ''Cảm ơn, nhưng câu hỏi ngu tôi cực kỳ không cảm kích.'' Nói xong cũng là lúc bóng dáng nó khuất dạng trong tầm mắt mọi này ai cũng nghĩ Thiên Vũ hành sự đã quá là qua dự tính của tất cả. Chửi hắn mà đương sự vẫn còn bình yên không sứt mẻ một cọng lông gì là chuyện có thể được đưa vào truyền kỳ. Nhưng ai biết được lúc mắt đối mắt với nhau trong khoảng khắc ngắn ngủi đó hắn và nó đã trao đổi ngầm những gì. Và nếu tài nhìn ánh mắt, nhìn sắc mặt đoán chính xác nội tâm của con người vẫn còn phát huy tác dụng thì nó hẳn là không thể nhầm lẫn được. Thiên Vũ hắn không phải đang nói ''Cô sẽ phải hối hận về những lời nói hôm nay'' thì là gì? Bất quá loại cảnh cáo không có một chút ý vị uy hiếp giỡn chơi này thì sao chứ? Người như Thiên Vũ lại để tâm đến mấy chuyện tầm phào như thế này sao? Trong giang hồ mà có chuyện như vậy xảy ra thì thế giới này không biết máu đã nhuộm thành sông từ lúc nào rồi. Hiểu rõ đạo lý không phải cứ thấy đối phương chửi là sai người xử đẹp nên nó mới không lo lắng gì. Huống chi đánh chó phải xem mặt chủ. Thiên Vũ hắn ta mà động vào nó hôm nay thì đừng mong được sống yên ổn. Xuống dưới canteen ngồi nhắm mắt dưỡng thần nó bỏ luôn mấy tiết học đầu. Ở trong căn phòng đã nhiễm bẩn máu đó thì mới là người có vấn đề. Quả nhiên đám người đang tiến lại gần đây cũng có cùng suy nghĩ với nó. ''Gây chuyện xong rồi chuồn xuống đây để người khác phải dọn dẹp là phong cách thường ngày của cô thì phải.'' Người đến là đám Thiên Vũ, Quang Anh là người lên tiếng đầu tiên. Như dự tính của nó, quả nhiên anh ta và Hà My đã về. Hai người hoàn hảo không sứt mẻ hay bị thương ở chỗ nào. Với bao nhiêu công sức lên kế hoạch và tài lực nó bỏ ra để tiêu diệt hai người này, kết quả mà Raphael mang lại là đây sao? Nghĩ đến đây là muốn băm vằm ông ta ra trăm mảnh, đám người trước mặt cũng trở nên chướng mắt dị thường. Tầm giữa trưa, bốn cô gái lọt vào vòng thi cuối của Missteen đang tranh đấu quyết liệt. Đó, là dưới con mắt của trọng tài, ban giám khảo và tất cả mọi người, còn đối với Bảo Nhi, nếu mấy người kia không làm hai cú hole in one* một gậy đánh trúng lỗ trong mấy lỗ tiếp theo, thì với điểm số hiện nay nó đạt được, chiến thắng đã là chuyện nó nắm chắc trong lòng bàn tay. Bây giờ, là đến lượt của Lý Uyển Chi, đối thủ được xem là nặng kí của Bảo Nhi. Cô ta chỉ ít hơn Bảo Nhi có ba điểm, nhưng nó không cho là như vậy, bởi nhìn thần sắc tuy bình thường nhưng lại khá căng thẳng của Lý Uyển Chi, nó biết được cô ta đã bị bóng ma tâm lý, nếu không bình tâm, thì rất khó có thể lấy lại phong độ như lúc đầu. Lý Uyển Chi đặt bóng ở vị trí dưới khớp vai trái, ở lỗ thứ mười bảy có gậy tiêu chuẩn là bốn, cô ta muốn thử lối đánh lướt bóng qua mặt tee* vùng bắt đầu chơi ở mỗi lỗ. Tất nhiên với thế đứng này, bóng sẽ bay khá cao và thẳng, mục đích của Lý Uyển Chi rất rõ ràng, cô ta muốn vượt điểm Bảo Nhi. Cú hole in one này mà thành công, cô ta chắc chắn sẽ dẫn trước nó một điểm. ''Vút!'' Trước âm thanh do gậy chạm mạnh vào trái banh nhỏ tạo thành, tay phải của Lý Uyển Chi nằm trước bóng khi tiếp xúc, cô ta xoay hông, hơi trùng chân trái xuống, thực hiện một cú đánh có kỹ thuật cao, điều này đồng nghĩa với việc, bóng sẽ có lực xoáy mạnh hơn, nếu trời không đổi gió theo đúng như tính toán của Lý Uyển Chi, cô ta sẽ đạt được điều mà cô ta mong muốn. Trên màn hình to đùng được đặt ở một cây cột gần đó có quay và phóng to rõ ràng đường bay của trái bóng, nhiều học sinh và giáo viên của trường Royal đang chăm chú chờ xem Lý Uyển Chi có dành được kỳ tích hay không. Ngay cả Quang Anh cũng vô thức nghiêm chỉnh ngồi thẳng người. Trong thâm tâm, thực chất, anh cũng có một phần mong cho Lý Uyển Chi lội ngược dòng. Nhớ đến ánh mắt lúc nào cũng ngạo mạn của Bảo Nhi, từ lâu, trong lòng Quang Anh đã hình thành một sự bài xích nhất định. Anh... rất không thích cô gái phần Lý Uyển Chi, cô ta đang không chớp mắt dù chỉ một giây. Không giống như mọi người, dựa theo tinh thần của khán giả, vào thì tốt mà không vào thì thôi, cô ta hết sức trông chờ vào cú đánh này, bị dẫn trước nhiều điểm lâu như vậy, hôm qua trong phần thi cưỡi ngựa lại cán đích sau Bảo Nhi, nỗi tức giận của cô ta đã sớm bị đẩy đến đỉnh điểm. Và dường như ngay lập tức đã có hồi đáp, khi còn cách lỗ số mười bảy tầm năm mét, trái bóng trên trời nghiễm nhiên rơi thẳng xuống đất, như tạt một gáo nước lạnh vào mặt Lý Uyển Chi. Lý Uyển Chi đổi gậy golf, trước những tiếng than tiếc nuối của mọi người, cô ta đi về phía bên đó, sự bi phẫn ngập tràn nơi đáy mắt. Rốt cuộc là vì sao? Tại sao cô ta đã dốc hết toàn lực cho cú đánh này mà vẫn chỉ dừng lại ở mức hai gậy mới vào được lỗ?Dù đã bằng điểm Bảo Nhi, nhưng ở khoảng cách lỗ thứ mười tám xa như vậy, làm sao cô ta có thể lại một lần nữa chỉ đánh bóng dưới hai lần vung gậy đây? Mà Bảo Nhi kia, suốt mười sáu lỗ, cô ta đã làm cái gì mới đạt được thành tích tốt như vậy?Khi quay về chỗ ngồi để tạm nghỉ ngơi cho các tay golf, Lý Uyển Chi sắc mặt tương đối khó coi. Nhìn dáng vẻ nhắm mắt không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, kể cả việc mình đã bị đuổi kịp điểm của Bảo Nhi, cô ta thấy vô cùng chướng mắt. Nếu chỗ này chỉ có hai người bọn họ, có cho cô ta một vali tiền, cô ta cũng sẽ chẳng giả bộ thục nữ nữa. Lý Uyển Chi vừa ngồi vắt chéo chân, thì hai cô gái bên cạnh cô ta, một người là thành viên của lớp 11A2, còn người kia là thành viên của lớp 12A1 đã đứng dậy để chuẩn bị. Lý Uyển Chi không thèm để tâm đến hai người này, vì cô ta cho rằng so với mình, họ chỉ là hạng tép riu, không xứng làm đối thủ. Ước chừng năm phút sau, có lẽ do xung quanh vắng bóng người, bản thân lại tự tin ngoài Bảo Nhi không ai có thể qua mặt mình, cho nên Lý Uyển Chi dồn hết sự tập trung vào nó. Đối với cô ta, những chuyện xảy ra mấy ngày gần đây giống một quả tạ nặng hàng trăm cân không biết từ đâu giáng thẳng xuống đầu cô ta, khiến cô ta hoa mắt chóng mặt, trở tay không kịp. Cô ta mấy đêm nay thường hay mất ngủ, mỗi khi kết quả của Bảo Nhi vụt qua trong đầu, cô ta đều cảm thấy khâm phục, nhưng nhiều hơn cả là giận dữ. Lý Uyển Chi còn nhớ như in, nếu không phải cô ta đứng đằng sau giở mánh khóe trong phần thi thứ nhất, làm cho Bảo Nhi suýt nữa bị loại, thì cơ bản cô ta cũng chẳng giành được ngôi đầu bảng một cách dễ dàng như vậy. Còn đến phần thi thứ hai, vì không yên tâm, cô ta cũng đã hạ thuốc vào con ngựa của Bảo Nhi, khiến cho nó không thể nào xoay sở, nhưng nằm ngoài dự đoán của cô ta, ban tổ chức không cấm thí sinh dùng ngựa từ ngoài mang vào, thế là với giống ngựa có tốc độ huyền thoại, Bảo Nhi dù là xuất phát sau nhưng vẫn dành chiến thắng một cách dễ dàng. Cuộc thi có cách tính điểm không khó hiểu. Qua ba vòng, chỉ cần cộng điểm tổng của bốn thí sinh còn lại, nếu ai có điểm cao nhất thì sẽ dành ngôi vị quán quân. Lý Uyển Chi và Bảo Nhi đều đã từng dẫn đầu, hiện nay điểm đều bằng nhau, chỉ dựa vào phần thi đánh golf này nữa thôi, thì sẽ tìm ra ai là Missteen năm nay của trường. Nhưng xem ra với tình hình hiện tại, cơ hội để Lý Uyển Chi đi đến đỉnh vinh quang là vô cùng gian nan. Cô ta muốn loại bỏ cái rằm nhỏ là Bảo Nhi khiến cô ta thua đau đớn, nhưng lại không biết phải ra tay bằng cách nào. Điều này khiến Lý Uyển Chi căm hận Bảo Nhi, địch ý phát ra từ mắt cô ta ngày càng dày đặc, nếu ánh mắt có thể giết được người, thì hôm nay, không hiểu Bảo Nhi đã chết bao nhiêu lần. Hà Ngọc Vy vừa vặn đi đến, bắt gặp thần tượng của mình bị ''chiếu tướng'' bởi ''con rắn độc'' Lý Uyển Chi, Hà Ngọc Vy nhếch môi, cô ta dơ điện thoại lên, giả bộ chụp ảnh, ''Ngày mai, tin mới nhất trên web của trường sẽ là Nữ sinh thanh lịch Lý Uyển Chi lật mặt như lật bàn tay, điệu bộ khủng bố này mới là con người thật của cô ta!'' Lúc này, Lý Uyển Chi mới hoàn hồn, cô ta nhìn Hà Ngọc Vy khập khiễng đi đến, như một con nhím thu lại hết gai nhọn trên người, ánh mắt trở lại vẻ ôn hòa, nụ cười dịu dàng trở về bên môi, ''Ý của cô là gì?''Hà Ngọc Vy thản nhiên đáp, ''Không phải cô còn rõ hơn tôi sao? Lý Uyển Chi, đứng trước mặt tôi cô đừng có làm bộ làm tịch. Quen biết cô từ năm cấp hai, tôi còn không hiểu rõ con người cô sao? Cô đang muốn tát tôi lắm đúng không? Mặt đây, lại đây tôi cho cô vả mấy phát này.''Lý Uyển Chi lắc đầu, ''Cô hiểu lầm rồi.'' Trông có vẻ cô không tự nguyện. Nếu được, tôi muốn giết cô hơn là tát cô vài phát cơ. Hà Ngọc Vy khinh bỉ. Sau đó, hai người cũng chẳng thèm nhìn mặt nhau. Tuy nhiên, đây không phải là điều Bảo Nhi mong muốn, bởi nếu không gây sự với Lý Uyển Chi, thì Hà Ngọc Vy sẽ quay sang làm phiền nó. Quả nhiên, Bảo Nhi cảm nhận được có người ngồi sát lại gần mình, tiếp đó là một tràng những câu hưng phấn hỏi han, ''Chị, em có thể làm bạn với chị được không?''''...'' Nó không mở mắt.''Em xem như chị đồng ý rồi nhé. Có một điều em thắc mắc, chị học golf từ nhỏ phải không ạ?'' ''...'' Lý Uyển Chi nhếch môi vì Hà Ngọc Vy độc thoại một mình. ''Nếu vậy thì hai lỗ cuối cùng chị phải dành điểm tuyệt đối nhé. Để xem ai kia có còn kiêu ngạo được nữa không.''Vào thời khắc này, sức chịu đựng của Lý Uyển Chi đã chạm đến giới hạn. Hà Ngọc Vy khốn kiếp, có phải cô ta không thấy ai nói gì nên mới được đằng chân, lân đằng đầu? Nếu Lý Uyển Chi thực sự can tâm tình nguyện, để mặc cho Hà Ngọc Vy tiếp tục chế giễu thì cô ta đã bỏ họ Lý, đổi thành họ Hà luôn cho rồi. Đúng lúc Lý Uyển Chi cay cú, định quát Hà Ngọc Vy thì Bảo Nhi đột ngột mở mắt, hỏi, ''Cô bạn, cô sinh vào giờ gì mà mặt dày thế? Mắt bị mù nên không thấy ở đây chẳng có ai hoan nghênh cô à?''Kết quả, Lý Uyển Chi dương dương tự đắc, còn Hà Ngọc Vy thì lập tức bỏ đi, lâu sau cũng không tìm đến làm phiền nó nữa. Phía trước vẫn còn hai lỗ golf chưa giải quyết, bây giờ phải ngồi đợi một lúc lâu, đã thế còn phải nghe mấy lời lải nhải nên tâm tình nó vô cùng xấu. Câu nói vừa rồi khiến Hà Ngọc Vy hơi sững lại, cô ta là một người thông minh, chắc đã hiểu ra hàm ý của Bảo Nhi, đó là, ''Biến trước khi tôi nổi giận.''

trai tim cua toi la thien than hay ac quy