Sĩ Thanh được biết đến với vai trò diễn viên, ca sĩ, MC…Cô vừa tham gia đóng chính phim truyền hình dài 30 tập Giấc mộng đêm hè, lên sóng từ ngày 4/10.Cô nói đây là bộ phim cô hôn nhiều nhất trong sự nghiệp và là bộ phim giúp cô thấy khả năng diễn xuất của mình được nâng lên rất nhiều.
Nàng là quý phi cao cao tại thượng, kêu căng đẹp đẽ quý giá, bề ngoài thanh lãnh nhưng nội tâm che giấu một tầng ôn nhu. Thanh khiết như sen giữa hồ, trong suốt như giọt sương dưới trăng, nồng đầm sắc đỏ như tầng lửa cháy. Một như như ánh trăng chiếu rội mặt hồ, một người trong lòng một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nàng, vô pháp chu toàn.
Là một bộ phim truyền hình Trung Quốc, được chuyển thể từ tiểu thuyết Ma tôn của tác giả Cửu Lộ Phi Hương. Câu chuyện kể về mối lương duyên ngang trái giữa Thần nữ thuộc tộc Phách Tâm và Ma tôn Phương Đông Thanh Thương.
Cách khắc phục: Trên thanh Taskbar, bạn nhấn chuột vào thanh ngôn ngữ -> sau đó chuyển từ VI hoặc VIE về ENG như hình ảnh dưới là khắc phục được (bạn cũng có thể sử dụng phím tắt Alt + Shift để thao tác được nhanh hơn). Cách sửa lỗi bàn phím bị loạn chữ. 7.
Tủ bếp nhựa Đài Loan hiện nay có 03 màu giả gỗ được ưu chuộng tương tự gỗ tự nhiên như: Vân gỗ Sồi, Vân gỗ Xoan Đào và Vân gỗ Óc chó. Thông tin liên hệ Trực tiếp DEWOO tại Đà Nẵng: Showroom: 526 Điện Biên Phủ, Thanh Khê, Tp. Đà Nẵng
Tiền thân là Thiên Long Công ty do người chủ có quốc tịch Đài Loan thành lập năm 1972, sản xuất Bột giặt, LAS. Cung cấp chất HDBM tại Việt Nam. Ngày 19-5-2017,Xã Thanh Phú Long huyện Châu Thành đã tổ chức trao tặng căn nhà tình thương cho Bà Đặng Thị Định cư ngụ Ấp
QZqq. Tên tác phẩm Cung Loạn Thanh TiTác giả Trương Hiểu ThầnThể loại BHTT, NP - Nhất công đa thụ 1x2, niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, có chút ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE...Chủ diễn Cố Thanh Sanh nữ chủ x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử MộcPhối diễn Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đếĐộ dài Trường thiênRate 15+Văn ÁnNàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng ở dưới vương quyền hơi tàn mà sống, tiểu tâm cẩn thận, lo lắng chu là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai cũng không thể nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh, bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng lãnh lại xen lẫn phần ôn nhu khó khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ hồng rực rỡ như lửa người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn của editorTui, tui đã trở lại rồi đây. Chuyện là một năm qua tui có quá nhiều biến động, không có thời gian rảnh mà edit, mà thỉnh thoảng có thời gian rảnh cũng không có tâm trạng mà edit luôn, xin thứ lỗi<< Giờ cũng ổn định lại rồi, có thời gian rảnh, định trồi lên lấp nốt hố Từng bước trộm tâm của Nam Mệnh Vũ đó, mà thấy đã có bạn edit mất tiêu rồi... Thôi cũng mừng hớ hớvvVậy nên là, tui chuyển sang đào hố mới, sẽ nghiêm túc theo cái hố này. Vì là tui yêu thương bộ này cực kỳ luôn, thấy dân tình gào thét người edit mãi, mà chưa có ai edit cả... Ờm, thực ra là có 2 bạn edit rồi, bạn tới chương 7, bạn tới chương 5... Nên là tui mạn phép nghiêm túc đào cái hố này và cũng nghiêm túc not sure lấp cái hố này nha...Bộ NP tui thích nhất, tình cảm sâu đậm nhất, hình tượng nhân vật ấn tượng nhất, diễn biến tình cảm logic nhất, văn phong cung đấu khá nhất, cũng là bộ NP ngược tâm ngược thân nhất tui từng đọc...4 chương đầu tiên là tui lấy của bạn Xiaonai trước khi bản xóa truyện. Bắt đầu từ chương 5 là tui tự thân vận động. Văn án tui lấy từ bên Bachgiatrang, vì là văn án bển dịch hay quá trời hay. Bạn nào dịch nếu thấy được thì cho mình có lời xin phép này tui thấy là khó, mà mỗi chương cũng dài nữa... Nhưng vì tui rất rất thích nên vẫn cố đào. Mong mọi người ủng hộ thả tim các thứ để tui lấy đó làm động lực, haha,Cực lực đề cử bộ này, dù là fan NP hay không phải fan, đều đáng đọc nha *bắn tim* Lúc Cố Thanh Trần mở mắt ra, trước mắt hết thảy đã vô cùng xa lạ, giường gỗ lim khắc hoa gần cửa sổ, trên bàn gỗ cách đó không xa, ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu. Dưới ánh nến, chút mùi máu tươi từ đầu lưỡi truyền đến, đau đớn cháy đốt lan tràn khắp toàn thân. Trí nhớ nàng dừng lại ở hình ảnh tiếng âm thanh phanh xe chói tai lúc nàng qua nha đầu chừng mười lăm tuổi đang mặc trang phục cổ đại bưng thuốc đi vào, thấy nàng tỉnh sắc mặt liền vui mừng, để chén thuốc xuống, lao đến. Cố Thanh Trần nâng trán, không dám tin. Nàng đang ở phim trường sao? Nha đầu quỳ gối dưới giường, nước mắt từng giọt to lăn xuống, lẩm bẩm nói, cuối cùng cũng lấy về một mạng, Thanh tỷ tỷ, tỷ người xấu hù dọa muội, dứt lời chôn đầu khóc rống miệng Cố Thanh Trần run rẩy, kỹ năng diễn xuất này đúng là trời sinh hoàn mỹ, ngay lập tức có thể nhận Oscar. Há hốc mồm, cổ họng nóng như thiêu như đốt nghẹn ra một câu, "Nước", nha đầu ngẩng đầu, nước mắt mông lung, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú khiến người ta muốn trìu mến. Cố Thanh Trần thở dài, diễn viên đầu đi tới trước bàn lấy nước, Cố Thanh Trần uống xong, cảm giác mát mẻ theo cổ họng chảy xuôi xuống, chỉ là nuốt một cái, cả một hồi đau đớn lại đánh tới. Xảy ra tai nạn xe cộ sao cổ họng lại đau như thế, đầu Cố Thanh Trần lúc này có chút loạn, chợt choáng váng một hồi, bóng tối lại ụp xuống, bất tỉnh, cảm giác mát mẻ mơ hồ vuốt lên vài phần nóng rực đau đớn trên lại lần nữa là lúc trời đang mờ sáng, Cố Thanh Trần lấy tay mò tới cái vật thể ấm áp bên giường, chính là nha đầu nằm ở một bên liền phát giác động tĩnh, mơ hồ mở mắt, thản nhiên cười "Thanh tỷ tỷ, khát không?". Trong lòng chợt nổi lên cảm giác ấm áp, lắc đầu hỏi nhẹ nha đầu, tên ngươi là gì, nha đầu liền phát ra thần sắc kinh ngạc, gương mặt nhăn thành một đoàn."Tên muội là Thanh Trúc, là tên tỷ đặt, tỷ đã quên sao?", Cố Thanh Trần không hiểu ra sao, hỏi, "Đây là nơi nào, ngày mấy tháng mấy?". Kinh sắc trên mặt Thanh Trúc càng đậm, nói, "Nơi đây là Trường Trữ cung, hôm nay đã là đầu tháng tư". "Trường Trữ cung", ba chữ tiến vào đầu Cố Thanh Trần, trong đầu nàng nhanh chóng hiện lên một ý nghĩ không bình thường, cũng là gấp đến độ cuống quýt ngồi dậy, nhanh kéo cánh tay Thanh Trúc, giọng rốt cuộc không tự chủ mà run rẩy. "Có phải các ngươi là người của đoàn phim, có phải các ngươi ở đây chọc ghẹo ta không, tại sao ta lại ở chỗ này, có phải ở phía sau ta có camera không, ta biết, đây nhất định là có người sắp xếp có đúng hay không?".Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Thanh Trúc nhăn lợi hại hơn, khó coi như đến sắp khóc rồi, "Thanh tỷ tỷ, ngươi đừng làm muội sợ, muội nghe không hiểu lời ngươi nói. Tỷ bị Quý phi nương nương trách phạt, đã hôn mê ba ngày rồi". Ý niệm trong lòng Cố Thanh Trần phát ra ngày càng rõ ràng, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi" Đây là triều đại gì?""Chu Hướng, Cảnh Đồng đế tại vị, tên tỷ là Thanh Sanh, là cung nữ quản sự Trường Trữ cung, mấy ngày trước đây chọc giận Trữ quý phi, bị quất đến hấp hối, thật không dễ dàng mới lấy về được một mạng." Giọng nói Thanh Trúc nghẹn ngào, lại sợ kinh hoảng Cố Thanh Trần, đành miễn cưỡng đem nước mắt giấu ở hốc mắt. Cố Thanh Trần như hoàn toàn phát điên đứng lên"Tên quay phim đâu, mau nói có đúng hay không, mau nói đi, ngươi giấu camera ở đâu? Đừng đùa ta, ta làm sao có thể xuyên qua chứ.", giãy dụa đứng dậy, trên người truyền đến trận đau nhức như nhắc nhở nàng, có lẽ đây là sự thật. Thanh Trúc dìu nàng, nước mắt lẫn lộn, "Thanh tỷ tỷ, tỷ không nhớ rõ Trúc sao, trong cung này ngươi đối ta là tốt nhất, đừng dọa Trúc nữa a".Cố Thanh Trần hít một hơi thật dài, lại chầm chậm thở ra, thất thường như thế làm cho tâm tình nàng kinh hãi một phen, vậy mà sau một nén nhang nàng đã có thể từ từ trấn định lại, nàng quả thật là một người biết chấp nhận thực tế một cách dễ dàng."Nói ta nghe chút chuyện đi, chuyện trước kia ta đã đều không nhớ rõ." Thanh Trúc vừa khóc vừa cười, rù rì kể ra Cố Thanh Trần xuyên đến một triều đại vô căn cứ, mười lăm tuổi vào cung, nay đã qua sáu năm, coi như là một lão cung nữ, cá tính luôn đần độn không linh hoạt, lại không giỏi nói năng nên đắc tội nhiều người, bị chèn ép đẩy đến Trường Trữ cung làm cung nữ quản sự, thu xếp cho các chủ tử bị Hoàng thượng biếm truất, cũng chính là lãnh ngày trước đây, Trữ quý phi được Hoàng thượng ân sủng không biết vì sao lại tới đây, mong muốn gặp một người, mà hai người này miễn cưỡng gặp nhau nói mấy lời lạnh nhạt liền "giận cá chém thớt", đem tức giận đổ vào trên người cung nữ. Thanh Sang che chở cho Thanh Trúc chịu phạt thay năm mươi roi, sau đó sốt cao hôn mê. Thái y miễn cưỡng chữa trị, một hơi bất tỉnh ba ngày ba đêm mới có thể tỉnh lại. Cố Thanh Trần thầm nghĩ, chủ nhân thân thể này không biết đã chết hay đã hoán đổi linh hồn vào thân thể ta ở hiện đại rồi. Cung đình tranh đấu chính là loại xuyên không nguy hiểm nhất trong tiểu thuyết, nhất định sẽ không phải là một nơi tốt may lãnh cung cũng coi như là chỗ an toàn, nếu không một ngày nào đó bị Hoàng thượng tới mạnh tay chộp lấy mới gọi là xui xẻo. Nghe Thanh Trúc nói Hoàng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tới nay đã tại vị thống trị thiên hạ được bảy năm, thái bình thịnh thế, dân giàu nước mạnh. Nghĩ xong Cổ Thanh Trần bảo Thanh Trúc cầm cái gương đồng lại, cẩn thận chu đáo nhìn ngắm gương mặt hiện tại, mặt trái xoan, cằm nhọn, nước da trắng nõn, mắt nhỏ môi mỏng, cùng mình cũng có mấy phần tương tự, dung mạo thanh tú không sâu sắc ném trong đám đông cũng an toàn, lúc này mới yên tâm thả trên giường nghỉ ngơi mấy ngày, Thanh Trúc nói người nọ phái người tặng lọ thuốc cao, mấy ngày trước bôi lên giờ vết thương đã liền miệng, thành những vết sẹo nhỏ, xem ra là thuốc vô cùng Trúc lại đem quan hệ nhân mạch trong cung cùng các quy củ lễ nghi nói qua, vừa nghe đến các lễ thức quỳ lạy, thỉnh an quy củ đầu Cổ Thanh Trần dường như bị làm đau, may mà Trường Trữ cung cũng là lãnh cung không nhiều người cao quý, không cần nói quá nhiều về quy ra Cảnh Đồng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tính đến nay đã được bảy năm chấp chính, lập thiên kim Thừa tướng trong triều lên làm Hậu, phong làm Đoan Hậu. Nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu dòng dõi thư hương, mấy đời làm quan, thao lược tung hoành, Hoàng đế tin cậy sâu sắc, việc lập Hậu cũng là theo ý Đoan Hậu cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quốc sách, quốc lộ đều đã học đến quen thuộc, lại từng viết sử liệt kê gốc rễ từng triều đại. Mười bốn tuổi mạo danh tham dự khoa cử, khi thi Đình tranh Trạng Nguyên thì bị bắt lại nhưng được Thừa tướng bưng bít chịu tội thay, ngay lúc đó Hoàng đế chẳng những không giận mà còn vui vẻ hài lòng, tán thành rằng nữ tử Chu Hướng cũng có thể có người tài văn chương hơn người như thế, đó là cái đại phúc. Khi nhìn thấy Đoan Nhược Hoa khi đó mười bốn tuổi thông minh thanh tú, là người có tư thái vui vẻ, liền thích thủ gả cho Thái tử lên ngôi, mà Đoan Nhược Hoa khi đó mười sáu tuổi trở thành Đoan Hậu thống lĩnh lục cung, tuấn lãng oai hùng thiếu niên cùng nữ tử ôn nhuận như ngọc, ngắm trăng chơi thuyền, cầm sắt cùng kêu, kiêm điệp tình thân, tạo nên một màn lương duyên đồn tiếc ân sủng của bậc đế vương luôn mỏng, tiệc vui chóng tàn, Hoàng hậu tính tình trong trẻo lạnh lùng, bất thiện quyến rũ, mà Hoàng thượng lại tráng niên chín chắn, sau khi lên ngôi không chỉ nổi danh trong phủ thái tử thị thiếp mà còn mở cuộc tổng tuyển cử tú nữ. Phi tần trong hậu cung vờn quanh, các vị chủ tử hoặc ôn nhu thanh tao lịch sự, hoặc có tư thế oai hùng nghiêm nghị, lại có người quyến rũ muôn vẻ, không có chỗ nào mà không phải dùng hết thủ đoạn để lưu lại ân sủng của bậc quân vương. Sau có Trữ thị - chi nữ của Trấn Bắc Tướng quân, Tiết thị - chi nữ của Hộ bộ Thị lang tiến cung, trước sau phong phi, sau lập Trữ thị làm Trữ quý hậu ẩn dật trong Phượng Tê cung, tuy quản lý lục cung vẫn bình an vô sự, vẫn nhận ân sủng của Hoàng Thượng nhưng là ngày càng phai nhạt, sau bởi vì lệnh vu cổ để cho Thục phi đẻ non, Hoàng thượng mất đi một vị hoàng tử nên mặt rồng liền biến giận dữ, phán, "Hoàng hậu mất tự, mê hoặc vu chúc, không thể nhận thiên mệnh, truất xuống Trường Trữ Cung. Từ nay Trữ quý phi nhiếp chuyện lục cung, cùng với Thục phi giải quyết mọi chuyện." Hoàng thượng đem Đoan Hậu đày vào lãnh cung nhưng bởi vì thế lực Đoan gia mà không thể phế truất phong hào, việc quản lí lục cung rơi vào tay Trữ quý phi cùng Thục phi, thân thế hai người vì vậy mà càng lên cao bành Thanh Trần trầm tư một chút, hỏi "Hôm đó người Trữ quý phi bái phỏng mà không được chắc là Đoan Hậu." Thanh Trúc đáp "Đúng vậy, thuốc kia cũng là được Đoan Hậu phái người đưa tới." Cố Thanh Trần lại gật đầu, "Xem ra ngày kia đi thỉnh an nói lời cảm ơn mới được."Đếm ngày qua đi, Cố Thanh Trần đã có thể xuống giường đi lại, lúc chưa đi được nằm trên giường vẫn hay gọi Thanh Trúc cầm chút sách để học. Nay chữ phồn thể đều đã biết đọc, chỉ không biết viết, Thanh Trúc lại cẩn thận chỉ rõ các loại quy củ, thì ra đây chính là Thanh Sanh kia trì độn mềm yếu, trong cung không có người quen, cũng giấu giếm chương 1-Editor lảm nhảm Thanh Sanh đại nữ chủ giá lâm. Dù là y phục không phải là y phục cung nữ, cơ mà spoil chút là dù sao thì sau này bản cũng bôn ba giang hồ mờ, hơn nữa cũng là xiêm y màu thanh thiên màu bản hay mặc, nên là cứ quăng ảnh lên. Khí chất, gương mặt đều tương đồng với miêu tả nha. Dù sao thì người ta cũng là ngự tỷ U30 thời hiện đại đó ah... Mời các bạn đón đọc Cung Loạn Thanh Ti của tác giả Trương Hiểu Thần.
Bạn đang đọc truyện Cung Loạn Thanh Ti của tác giả Trương Hiểu Thần. Thời đại vương quyền ở đỉnh này, chỉ có thể thuận theo để sống, kéo dài hơi tàn, tự ép mình lại để tính toán từng nơi này còn có một vị Hoàng hậu bị thanh lãnh như một mặt hồ u tịnh, đôi mắt sâu thẳm, dường như không thể nào nhìn thấu, toàn bộ đều bao phủ bởi một tầng màn che mờ nàng là một Quý phi, kiêu ngạo, rực rỡ, dung mạo thanh lãnh nhưng vẫn hiện lên vẻ ôn như lá sen thanh khiết, trong trẻo tựa sương, cũng rực rỡ như ngọn lửa chói người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ qua Cái Giá Của Nhận Sai Nữ Chủ hay Ái Tình Quy Đồ
Tác giả Trương Hiểu Thần Thể loại Bách hợp, cổ đại, cung đình, xuyên không, cp chính không chuyên nhất np, cp phụ chuyên nhất, HE Couple Cố Thanh Sanh & Đoàn Nhược Hoa, Cố Thanh Sanh & Tử Trữ Mộc, và một số diễn viên khác, từ từ nhập cuộc rồi biết sau. Editor nhatientri Văn án Nàng xuyên qua đến cổ đại làm cung nữ lãnh cung, không có hoài bão, cũng không được thể hiện khả năng, buộc phải sống dưới hơi tàn của vương quyền, cẩn thận cẩn thận, lo lắng chu toàn Nàng là hoàng hậu bị phế đẩy vào lãnh cung, trong trẻo lạnh lùng như nước, không ái có thể nhìn thấu được lòng nàng, dùng một bộ mặt giả tạo để che đậy. Nàng là quý phi cao cao tại thượng, kêu căng đẹp đẽ quý giá, bề ngoài thanh lãnh nhưng nội tâm che giấu một tầng ôn nhu. Thanh khiết như sen giữa hồ, trong suốt như giọt sương dưới trăng, nồng đầm sắc đỏ như tầng lửa cháy. Một như như ánh trăng chiếu rội mặt hồ, một người trong lòng một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nàng, vô pháp chu toàn. Cúi đầu chạm nhẹ ánh trăng, ngẩng đầu ánh sáng chói mắt, một là năm tháng ôn nhu, một là thời gian kinh diễm. Xuyên không đến cung đình tranh đấu. Là cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng nhìn chói mắt hào quang vạn trượng, một cái ôn nhu năm tháng, một cái kinh diễm thời gian.
Trung Thu đến gần, vị công công trong cung truyền chỉ xuống, cho gọi các cung nữ quản sự tập hợp ở Đức Thanh cung. Thanh Sanh mặc một bộ y phục màu xanh, váy nhẹ dài chạm gót, chất vải cũng đã cũ kỹ, lẫn trong đám người. Vị Tổng quản nói thật nhiều, nói từ sáng sớm đến tận giữa trưa, thật là làm nàng không thể không buồn ngủ. Nói nhiều như vậy, nội dung cũng chỉ đơn giản là Hoàng thượng trị quốc anh minh, nay ân thưởng cho lục cung, giao cho các quản sự cung nữ đem bạc cùng phẩm vật về. Đêm Trung Thu, trăng tròn treo trên cao. Đêm nay trong đình viện có yến, các vị tiểu chủ đều đã tỉ mỉ chải chuốt, y phục long lanh. Quý ma ma cùng Hoàng Dung cùng nhau tới, Hoàng Dung hôm nay tóc búi cao, trâm hoa cài ngang, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm nhẹ lộ ra tia thanh tú, không còn luộm thuộm như thường ngày. Tay cầm khăn lụa, trật tự ngồi một bên. Nàng có chút câu nệ, ghé vào tai Thanh Sanh, nói "Yến này Hoàng thượng chắc chắn sẽ đến, tối nay bổn cung xinh đẹp như vậy, chắc chắn Hoàng thượng sẽ chú ý", dứt lời, đưa tay áo lên ngang mặt, nở nụ cười khanh khách. Thanh Sanh mỉm cười, ghé vào tai nàng, trả lời, "Vậy hảo hảo dùng bữa, đừng để cho Hoàng thượng mất hứng". Nàng nghe Thanh Sanh nói vậy, lập tức bày ra tư thái ưu nhã, im lặng dùng bữa. Hân Tài nhân và Thường Tài nhân cũng đã đến, y phục bắt mắt, tinh thần cũng có chút phấn khích. Dụ Nguyệt Tịch vẫn là một thân váy vóc thủy lam, thần sắc mông lung ngồi một bên, dư quang như có như không thỉnh thoảng quét qua nơi Thanh Sanh, mang theo vài tia lưu luyến. Hồng y mỏng manh xa xa là Uyển Phi, tuy thần sắc có mấy phần tiều tụy nhưng tinh thần vẫn là không tồi. Thanh Sanh đưa mắt ra xa, nghĩ tới lúc nàng xuyên tới nơi lãnh cung này, không khỏi cảm thán, chớp mắt vậy đã qua mấy tháng. Đang suy nghĩ, từ xa đã truyền tới thân ảnh bạch y mà nàng hằng mong đợi. Tóc đen buông xõa như mây, dung nhan như ngọc, nhẹ nhàng trong trẻo, chỉ một ánh mắt cũng đã đủ làm người nhìn ngưng lại hô hấp. Nàng ngồi ngay ngắn ở chủ vị, hai tay nâng chén, đưa ra một câu vế đối. Mọi người nâng chén, lần lượt đưa ra vế đối, qua mấy vòng Thanh Sanh liền không thể chống đỡ, bị phạt uống không ít rượu. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương, tiệc không kéo dài lâu, dường như mọi người đều bị tâm sự trong lòng quấy nhiễu mà mất đi hứng thú, từng người đều lần lượt rời tiệc. Dọn dẹp xong tàn cuộc, Thanh Trúc đã quay về ngủ sớm, chỉ còn Thanh Sang ngồi lại ở đình viện. Nàng ngẩng đầu nhìn ngắm các vì tinh tú, tự hỏi, cha mẹ nàng giờ này liệu có đang như thường lệ cùng nhau ngắm sao hay không. Nàng lại tưởng tượng một vì sao đang lấp lánh kia là chính mình, nhớ đến mái tóc đã bạc của mẹ nàng, u sầu khổ sở chôn kín nơi đáy lòng lập tức lan tràn. Rút cây sáo trúc từ trong ngực áo ra, tiếng sáo nhẹ vang, "Đêm dài trống rỗng nhớ chuyện xưa, nhìn trăng sáng nhớ lòng cha mẹ, chỉ có thể tưởng niệm, lại không thể chạm tới. Đêm dài gối lạnh nửa đêm khóc, đường xa hỏi sao có thể quay về, chỉ có thể tưởng niệm, lại không thể hồi báo. Không thể báo hiếu, không thể trọn đạo, chỉ vì ly biệt mà không có cách nào an ủi phụng dưỡng người..." Vừa dứt, tiếng bước chân xào xạc đưa tới. Quay đầu nhìn, là Dụ Nguyệt Tịch. Nàng gầy đi không ít, vốn là cằm thon thả mượt mà, giờ đây đã thành nhọn rồi. Nơi giữa chân mày cất giấu một mạt ưu sầu nhàn nhạt, Thanh Sanh nhìn vậy trong lòng nổi lên chua xót mà cau mày. Nàng chậm rãi đi tới chỗ Thanh Sanh, đưa tay vuốt lấy lông mày nàng. "Thanh Sanh, ngươi rốt cuộc có biết tâm ý ta hay không? Chỉ mong ngươi đừng quên, cũng đừng phụ ý ta." "Nguyệt Tịch, nữ tử như ngươi xứng đáng có được người tốt hơn, có thể quý trọng ngươi tốt hơn ta. Chỉ là, ta không thể trân trọng ngươi theo cách ngươi muốn..." "Ta biết. Nhưng ta đối với ngươi không buông được, cũng không quên được", Nguyệt Tịch cười một tiếng, lại lộ vẻ bi thương. Thanh Sanh thực lòng không nỡ, đưa tay kéo nàng ôm lấy. "Từ ngày ta cứu ngươi, ta vẫn luôn muốn bảo vệ ngươi, không muốn ngươi phải chịu thêm bất kỳ thương tổn gì. Có điều, Nguyệt Tịch, ta lại chưa từng nghĩ có ngày người tổn thương ngươi lại chính là ta. Điều này ta không muốn, nhưng tâm ta đã có người khác chiếm giữ, như vậy càng không thể bất công với ngươi", Dụ Nguyệt Tịch chôn mặt ở cổ Thanh Sanh, không nói một lời, nhưng nước mắt lại theo dòng chảy xuống, thấm ướt cổ áo Thanh Sanh. "Không phải ngươi đang bất công với ta hay sao, ngay cả một cơ hội cũng không muốn cho ta", Dụ Nguyệt Tịch thanh âm buồn bực, nàng không muốn buông tay, nàng thật không cam tâm. Đột nhiên nảy sinh ý định kì quái, cắn lấy cổ Thanh Sanh. Thanh Sanh giật mình hít vào một hơi, nhưng vẫn là không lên tiếng, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng. Sau một hồi Dụ Nguyệt Tịch mới dừng lại, lại như hối hận, thổi nhẹ lên vết cắn, hạ xuống từng cái hôn. "Đau không?" "Thời gian rồi sẽ xóa hết mọi đau đớn, cũng như là có một này ngươi sẽ quên ta, tìm được người thích hợp", Thanh Sanh vỗ nhẹ lên đầu nàng. "Nếu như ta vẫn không thể quên được ngươi, mà ngươi vẫn như trước chưa có người trong lòng, vậy lúc ấy ngươi có thể cho ta một cơ hội hay không?" Dụ Nguyệt Tịch ngẩng đầu, nước mắt mông lung, trong mắt hiện vẻ mong chờ. Lòng Thanh Sanh tràn đầy khó xử, bất đắc dĩ mà gật đầu, nhìn nàng cười lên một tiếng, lấy ống tay áo lau đi nước mắt lên mặt nàng. "Vừa khóc vừa cười, thật xấu hổ", Dụ Nguyệt Tịch lại ghé vào ngực Thanh Sanh, lấy vạt áo trước ngực nàng lau đi nước mắt. Thanh Sanh vỗ vỗ vai nàng, một hồi sau nàng mới quay người về phòng. Bóng đêm càng dày, Thanh Sanh trước khi đi ngủ vẫn có thói quen đi qua trước phòng Đoan hậu, giờ này hẳn là nàng còn đang đọc sách. Đi đến nơi lại chỉ thấy bên trong một mảnh tối đen, nghĩ nàng đã ngủ sớm rồi. Chỉ là Thanh Sanh lại không thấy buồn ngủ chút nào, có phần tâm phiền ý loạn, dạo bước đi tới Nguyệt Tâm hồ ngoài lãnh cung, đêm nay trăng sáng, hồ chắn hẳn rất đẹp. Trăng tròn treo cao, chiếu xuống bóng trăng sáng ngời ngay giữa hồ, nước hồ trong vắt, bên bờ nhánh liễu chập chờn, quả nhiên cảnh đẹp mê người. Đến gần, không ngờ lại nhìn thấy bóng lưng bạch y đang đứng nghiêm, là hình ảnh quen thuộc cỡ nào, chỉ có điều đêm nay người ấy lại không ngẩng đầu ngắm trăng như mọi lần. Đêm nay thân ảnh kia cúi đầu, như có điều suy nghĩ. Tường trắng ngói xanh, ánh trăng bao phủ vạn vật, ảo ảnh khuynh đảo, mặt nước lay động. Thanh Sanh dừng bước, thân ảnh màu xanh thanh khiết nhẹ dịu đứng bên cạnh nàng, nhưng nàng lại không nói một câu. Thấy nàng không nói, Thanh Sanh cũng không có ý muốn phá vỡ không khí yên bình giờ phút này, cũng chỉ yên lặng đứng sóng vai nàng, lạnh nhạt mà an tâm. Một lúc lâu sau, Đoan Hậu đột nhiên lộ ra thần sắc mờ mịt, ánh mắt mất mát, trong miệng như lẩm bẩm "Tại sao ta trở nên không còn giống ta khi xưa...", Thanh Sanh cả kinh, lại khó hiểu, quay đầu nhìn nàng. Nàng vẫn là cúi đầu nhìn xuống đáy hồ, chân mày cau lại. "Có gì thay đổi gì sao?", cuối cùng Thanh Sanh cũng không nhịn được nữa, mở miệng hỏi. Đoan Hậu ngẩng đầu đưa mắt nhìn nàng, hơi ngơ ngẩn trong thoáng chốc, rồi đáy mắt lại lập tức hạ nhiệt độ, không ngừng lạnh xuống, tựa như từ khi Thanh Sanh gặp nàng, chưa bao giờ nhìn thấy nàng có ánh mắt lạnh lẽo như vậy. Lạnh, tựa như có một cơn gió đông mang theo sương mù thổi tới, bao phủ lấy, che đi tầng xuân thủy nơi đáy mắt. "Ngươi tới đây làm gì, không cần theo Nguyệt Tịch sao?", nàng nói, giọng nói bằng phẳng không đoán ra ý vị. "Ân, nàng nhìn thấy rồi?", Thanh Sanh nhẹ tặc lưỡi một cái, trên mặt hiện lên vẻ não nề. "Ta tới phòng Uyển Phi trả sách, đúng lúc ngang qua thì nhìn thấy thôi", Đoan Hậu nắm được thần sắc của Thanh Sanh thay đổi, dư quang trong mắt lại lóe lên. "Việc kia nàng nghĩ sao?" Thanh Sanh thản nhiên hỏi, mang ý dò xét. "Ta có thể nghĩ gì? Nếu cả hai đều có tình, hảo hảo ở bên nhau cũng được", giọng nói lạnh lẽo mà tựa như gằn xuống. Thanh Sanh đoán ra được mấy phần, nói "Nguyệt Tịch quả thực là tình căn thâm chủng, nhìn nàng như vậy, ta cũng muốn dùng cả đời này bảo vệ nàng...", Thanh Sanh chậm rãi nói, lại kèm theo tiếng thở dài, cùng lúc đó dư quang liếc qua, đã thấy băng sơn đứng lên cạnh tỏa ra nhiệt độ lạnh xuống mức số âm. Trên mặt Đoan Hậu thần sắc cứng ngắc, xoay người muốn đi. Thanh Sanh vội vàng kéo nàng lại, nhưng nàng lại dùng sức đẩy Thanh Sanh ra. Đang lúc lôi kéo, Thanh Sanh động tới vết cắn bên cổ, đau đến hút một ngụm khí lạnh đưa tay lên muốn che vết cắn. Đoan Hậu nhận ra điểm khác thường, quét mắt qua cổ nàng, lập tức phát hiện dấu răng thật sâu nơi đó. Nàng đình chỉ động tác giằng co, vô thanh vô sắc rút tay lại, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên một tia căm phẫn mà chính nàng cũng không hay biết. Tiến lên, giơ tay dùng lực tát xuống mặt Thanh Sanh một cái thật nặng, giọng nói gằn xuống, không còn chút nhiệt độ, "Vì sao ngươi tới làm phiền ta, dây dưa ta? Ngươi cũng là hạng đa tình!", một bạt tay rơi xuống, một câu nói phát ra, Đoan Hậu cũng bị chính mình dọa sợ rồi. Nàng nhìn tay mình, có chút ngây người hoảng hốt. Nàng từ trước tới nay đều là đạm bạc xa cách, hết mực tuân thủ quy củ lễ nghi, từ khi nào đã trở thành hoàn toàn mất kiểm soát như vậy? "Nhược Hoa, nàng... nàng không phải là đang ghen đấy chứ?",Thanh Sanh cầm vai nàng, làm cho Đoan Hậu xoay người đối diện với nàng, trong lòng nổi lên kích động. "Ghen là cái gì?", Đoan Nhược Hoa giương mắt, nếu ánh mắt có thể giết người, hẳn là Thanh Sanh đã bị giết từ lâu rồi. Vậy mà nàng bỗng nhiên lại thấy rất vui vẻ. "Ghen a, thấy ta ở bên người khác, có phải trong lòng rất khó chịu hay không?", thông minh như Nhược Hoa, hẳn là biết Thanh Sanh có ý gì. Nghĩ lại, hành động của nàng vừa nãy cùng với độc phụ bên đường có gì khác biệt đâu. Thanh Sanh một thân thanh sam dịu nhẹ mà phóng khoáng đứng bên hồ, gió thổi phiêu phiêu, ánh trăng phủ lên mặt nàng một tầng ánh sáng nhẹ, nụ cười trên mặt lại càng nồng đậm chói mắt, Nhược Hoa lúc này nhìn nàng như vậy hoàn toàn không lọt mắt. "Rất vui vẻ vì có nữ tử vì ngươi mà tranh phong đoạt sủng sao? Ân, tại sao ta lại quên mất điều này chứ? Thân là Hoàng hậu, đã sớm hiểu. Người thiên hạ, đều là đa tình bạc hạnh.", dứt lời nàng liền dứt khoát xoay người mà đi. Thanh Sanh đến lúc này đã mất hết tâm trạng rồi, cuống quít chạy theo níu lấy, Đoan Nhược Hoa lại dùng sức vùng vẫy muốn tránh khỏi nàng. Hai người giằng co bên hồ, bỗng nhiên Đoan Nhược Hoa trượt chân, ngã vào trong hồ. Thanh Sanh bị nàng đẩy ra, không kịp với tay kéo nàng lại, chỉ kịp thét lên một tiếng, ngay sau đó cũng nhảy xuống. Đáy hồ trong suốt, dưới ánh trăng rọi xuống có thể nhìn thấy đôi mắt Đoan Nhược Hoa tái nhợt vô thần, hai tay vươn ra, bạch y trong nước tỏa ra, lan tràn tựa như một đám mây, từ từ chìm xuống đáy hồ. Thanh Sanh dùng hết sức bơi theo muốn kéo nàng lại, nhưng Đoan Nhược Hoa lại cố tình mà rút lại cánh tay. Hai thân ảnh tỏa ra đuổi theo nhau, thanh sam của Thanh Sanh như hòa vào trong nước, từng sợ tóc tỏa ra, tầm mắt quấn giao. Đoan Nhược Hoa từ từ chìm xuống phía đáy hồ, Thanh Sanh dùng hết sức mà bơi tới, rút ngắn khoảng cách. Lồng ngực Đoan Nhược Hoa đã bắt đầu kịch liệt phập phồng, hơi thở đã hết, tầng sương mù lạnh như băng trong mắt đã rút đi hết, những gì còn lại chỉ là tình ý lưu luyến, khuôn mặt nàng thả lỏng, hiện lên nụ cười ôn nhu chưa ai từng thấy, mắt đẹp nhìn quanh, đôi môi khẽ nhếch, phun ra một chuỗi bọt khí, nàng nhìn về phía Thanh Sanh đang bơi tới, nói gì đó. Thanh Sanh đạp thật mạnh, hai tay vươn ra tóm được nàng, vòng tay qua eo nàng nâng nàng lên, cúi đầu sáp lấy môi nàng, truyền cho nàng không khí. Hướng mặt hồ bơi lên, vừa bơi lên được khỏi mặt nước, hai người đã thở dốc từng ngụm. Leo lên đến bên bờ, từng cơn gió lạnh thổi qua làm Thanh Sanh nổi da gà. Thanh Sanh cở ngoại sam, vắt khô rồi choàng trên người Đoan Ngược Hoa. Đoan Nhược Hoa không nói gì, chỉ là kinh ngạc nhìn mặt hồ. Thanh Sanh quay qua nhìn nàng, thành thật nói "Ta đã nói với Nguyệt Tịch rồi, trong lòng ta không có chỗ cho nàng, cho dù là ai cũng không có chỗ. Cho nàng biết, nếu nàng có ý muốn chết, ta cũng sẽ liều mạng vì nàng, rõ không?" Ánh mắt Đoan Nhược Hoa lóe lên, thần sắc lại buồn bã, nhưng tầng băng trong mắt lúc này cũng đều đã không còn. Nhanh chóng rơi xuống một giọt nước mắt, rồi nước mắt không ngừng mà rơi xuống. Thanh Sanh bối rối chỉ còn cách ôm nàng vào lòng. "Đừng khóc đừng khóc, ta không muốn nhìn nàng rơi lệ...", trong lòng lại oán, chuyện gì thế này, trong một đêm mà hai nữ nhân rơi lệ trong lòng. "Ta đọc sách, trong sách vẫn luôn nói về tự do, khi đó ta lại nghĩ về ngươi. Mỗi khi trời mưa, ta cũng đều nghĩ tới ngươi, nhìn hoa bất thuyết khi đó điêu tàn, ta cũng là nghĩ về ngươi. Con đường này không có kết quả, cũng không có lối thoát, ta do dự không muốn bước vào, nhưng lại chua xót khổ sở không thể không bước vào. Bước vào rồi, ta lại không còn là ta, trở nên mềm yếu đến đáng ghét, lại như vậy dễ dàng rơi nước mắt", Đoan Nhược Hoa nhỏ nhẹ nói, mang theo vị u buồn. Trong lòng Thanh Sanh vui vẻ mà cũng đau lòng, kéo nàng qua đối diện, con ngươi linh động nhảy nhót, mà giọng nói lại nhẹ nhàng đáng tin, "Nàng không cần phải đề phòng với ta, những lớp ngụy trang kia mất đi rồi cũng không sao, có ta bên cạnh nàng", Thanh Sanh thâm trầm mà nói, kéo qua đôi tay lạnh như băng của Đoan Nhược Hoa, sưởi ấm trong lòng bàn tay ấm áp của nàng, tiếp tục nói "Trái tim ta, kể từ giờ phút này, cũng chỉ dành cho mình nàng. Đừng lo, cũng đừng sợ.", Đoan Nhược Hoa giờ phút này đã mặt đỏ tai hồng, cúi đầu không nói. Thanh Sanh ôm lấy nàng, đem cằm chống đỡ trên đỉnh đầu nàng, không khỏi nghĩ rằng một tràng loạn thất bát tao vừa rồi cũng đều chỉ là mộng mị. "Nhưng khi ở trong hồ nàng đã nói cái gì?", Thanh Sanh thuận miệng hỏi, Đoan Nhược Hoa chớp chớp mắt, nắm tay nàng kéo lên. "Đêm muộn rồi, trời lạnh, trở về thôi". Hũ nút vẫn là hũ nút, có cạy cũng không ra. Thanh Sanh bất đắc dĩ không hỏi nữa. Thanh Sanh về phòng thay xiêm y, rửa mặt sửa tóc lại một phen, sau đó lại đi phòng Đoan Nhược Hoa. Gõ cửa, bên trong đáp nhẹ, Đoan Nhược Hoa vẫn ngồi ngay ngắn trước giường. "Mau đắp chăn, đừng để bị lạnh, ta vừa pha chén canh gừng, nàng mau uống, nhân lúc còn nóng", Thanh Sanh thổi thổi chén canh, đưa một muỗng tới khóe miệng Đoan Nhược Hoa. Trên mặt nàng hiện lên chút mất tự nhiên, đưa tay muốn cướp lấy chén canh. "Ta tự có thể uống", Thanh Sanh lại không cho, nhét tay nàng trở lại trong chăn. "Tay còn lạnh như vậy, đừng động", từng ngụm uống vào, sau khi uống hơn nửa chén canh gừng rốt cuộc trên mặt Đoan Nhược Hoa cũng hiện lên vài phần huyết sắc, nói nhỏ "Thanh Sanh, ta uống không nổi nữa...", Thanh Sanh ngửa đầu, uống cạn chỗ canh còn lại, nhếch miệng vì nóng. Đoan Nhược Hoa đỏ mặt, mắng nhẹ, "Thô lỗ", "Hắc hắc, nàng ngủ sớm đi, mai ta quay lại", Thanh Sanh để nàng nằm xuống, sửa chăn xong xuôi mới quay người đi. "Ân", Đoan Nhược Hoa nhìn Thanh Sanh quay đi, trong lòng nổi lên tia không đành, bất ngờ vươn tay ra giữ lấy vạt trường sam của nàng. Thanh Sanh bắt lấy bàn tay kia, xoa xoa, lại nhét trở lại vào chăn. Quay đi thổi tắt nến rồi ra khỏi phòng. Đêm nay tựa như một mộng cảnh đẹp đẽ, đoàn tụ sum vầy. -Hết chương 15- Editor lảm nhảm Cảnh đại nữ chủ cứu Hậu tự nhiên tui liên tưởng đến cảnh trong Họa Bì vv Từ nay là Hậu xác định đổ hẳn ròi nha, hai bạn tạm thời hết ngược nhau vv
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Thanh tỷ tỷ, tỷ lại nhầm muối thành đường rồi. Đây đã là lần thứ tư a..." Khuôn măt nhỏ nhắn của Thanh Trúc khẽ nhíu, Thanh Sanh nghe vậy liền gục xuống bàn, nhắm mắt lại, thất hồn lạc phách. Gần đây Đoan Hậu ẩn nấp tránh né nàng, không còn như trước mỗi ngày ăn cơm cùng mọi người, cũng không cho nàng theo đánh cờ, cũng không ra đình viện xem hoa thưởng trà. "Thanh tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Có tâm sự sao?" Thanh Trúc để bát cơm xuống, con ngươi nhìn Thanh Sanh mà mở to, giống như bộ dáng của một chú cún con. "Gần đây Hoàng hậu nương nương, Uyển Phi nương nương cùng Dụ Tần nương nương đều không tới", Thanh Trúc đẩy đẩy tay nàng, nói vậy. Nghe Thanh Trúc nói Thanh Sanh mới chợt phát hiện ra dạo này Nguyệt Tịch cũng không lui tới. Lại thở dài một hơi, nếu nàng tới mình cũng không biết đối mặt nàng như thế nào. Đang ảo não suy nghĩ thì đã thấy Vân Khuynh ngoài cửa, khuôn mặt mang ý hờn dỗi, ngồi bên bàn. Cầm lấy bát đũa, gắp một đũa rau đưa lên miệng, vừa vào miệng liền chau mày ghét bỏ nói "Rau này khó ăn như vậy. Sao thế, có chuyện không thuận lợi?" "Cô cô, gần đây Thanh tỷ tỷ có vướng mắc trong lòng", Thanh Trúc chống cằm nói. Vân Khuynh nghe vậy chọn chọn lông mày, liếc mắt "Làm sao thế? Gần đây ta không có việc gì, có thể kể ta nghe." "Cô cô không cần theo Hoàng hậu sao?" Thanh Sanh hỏi, mang ý dò xét. "Mấy ngày nay Hoàng hậu nương nương luôn đọc sách, không cho người quấy rầy, ta cũng không còn việc gì ngoài chơi mạt chược. Hôm trước, kết quả là Uyển Phi cùng Dụ Tần tính tình náo loạn, ván bài tan rã trong không khí không vui, may mà không có chuyện gì to tát. Còn ngươi, xem ra căn cơ kém cỏi, từ hôm nay ta cùng ngươi tăng cường luyện võ, mỗi ngày sẽ luyện bốn canh giờ." Thanh Sanh nghe vậy nhíu lại chân mày, gật đầu. Trong lòng lại có chút nghi hoặc, Uyển Phi mặc dù tính tình có chút cổ quái, nhưng xử sự vẫn là có chừng mực, mà Nguyệt Tịch trước giờ ôn hòa hữu lễ, làm sao hai người có thể có mâu thuẫn. Phong Ảnh kiếm pháp, đúng như kỳ danh, lấy tốc độ mà công phá, lấy tốc độ mà kiềm chế đối thủ. Vân Khuynh thể hiện một đoạn kiếm pháp, nhanh như tia chớp, thân thể kỳ ảo biến chuyển, một chiêu đã xuất mà tàn ảnh vẫn còn, làm người xem hoa mắt. Kiếm khí bén nhọn xé gió, thể hiện rõ phong phạm cao thủ võ lâm. "Luyện tập chém trúc tử đã có tiến triển chưa?" Vân Khuynh muốn Thanh Sanh mỗi ngày đều phải ra rừng trúc phía ngoài lãnh cung luyện tập chém trúc tử. Trúc tử cứng rắn mà dẻo dai, mỗi lần dụng lực đều phải thật dứt khoát, điều này là để luyện tập nội công cùng tốc độ. "Lúc bắt đầu còn không thể chém ngã được một cây, hiện tại mỗi đêm đều hạ được một khóm rồi", Vân Khuynh nghe vậy hài lòng gật đầu. "Đừng lười biếng ắt sẽ học được. Từ hôm nay ta bắt đầu dạy ngươi Phong Ảnh kiếm pháp", dứt lời, từng chiêu thức đã múa lên. Thời tiết tháng bảy như lửa hun, cũng làm cho tính tình người ta trở nên bộp chộp nóng nảy. Thanh Sanh chém ngã trúc tử, gọt dũa thành một đường cong, phần đuôi vát mỏng, ở giữa cố định lại thật chặt, xuyên một trục qua, trước sau đều cố định. Chế ra một cái quạt thủ công cỡ lớn, treo quạt lên, Vân Khuynh sẽ dùng nội công mà đẩy cho cánh quạt quay, một lần truyền nội công có thể làm cánh quạt trúc tử quay đến hai canh giờ. Từng trận gió mát thổi xuống, hữu hiệu xua đi cái nóng trong phòng. Đoan Hậu vẫn không tới dùng cơm, đành để cho Vân Khuynh đem thức ăn mang vào phòng, Thanh Sanh còn để một chén chè đậu mát lạnh vào khay, giúp nàng thanh nhiệt. Buổi chiều rảnh rỗi, Thanh Sanh không còn việc gì khác ngoài ngả lưng trong đình, lá sen trong hồ xanh mướt dưới ánh nắng mặt trời tháng bảy, bên bờ liễu rủ đứng yên. Tiếng ve râm ran truyền tới, chợt làm nàng nhớ đến một câu thơ, cũng có vài phần tương tự với cảnh vật bây giờ, liền bày ra một bộ dáng văn nhân chậm rãi thì thầm "Một mình bên hồ, bóng nước tàng cây, ta không mở miệng, tiếng ve xì xào..." Lời còn chưa dứt, đã nghe một tiếng "phù" châm biếm. "Vẫn tưởng Thanh Sanh chỉ là con cóc, không ngờ không những là thiên nga, còn là văn nhân a...", tuy ngữ điệu châm chọc nhưng thanh âm quyến rũ mất hồn, ngẩng đầu nhìn, là Uyển Phi. Nàng đưa bước nhẹ nhàng, cung eo mềm mại, chân mày mờ nhạt như núi xa, khóe mắt tràn ra vẻ yêu mị. Một thân sa y đỏ phớt, tà váy mỏng đến mức mơ hồ có thể thấy được lớp yếm màu trắng. Thanh Sanh nhắm mắt, nghiêng mặt mặc kệ nàng. Hương hoa mai nồng đậm đánh tới, giống như lông vũ phất qua mặt, không khí ôn tồn mềm nhẹ nhẹ nhàng rung chuyển. "Sao thế, con cóc, không dám nhìn ta sao?", thân thể Uyển Phi cúi khom xuống Thanh Sanh đang ngả người nằm, thổi khí phớt lên làn da trắng noãn của Thanh Sanh, làm nàng bất đắc dĩ phải mở mắt. Đập vào mắt là bộ ngực tuyết trắng ẩn hiện, xương quai xanh bại lộ trong không khí, gương mặt xinh đẹp, đôi môi nồng đậm yên chi khẽ nhếch, mập mờ quyến rũ. Thanh Sanh giật mình thẳng người bật dậy, gắt lên, ước chừng có chút tức giận. "Nương nương làm cái gì vậy?!" "Thanh Sanh xấu hổ rồi?" Uyển Phi nhìn Thanh Sanh mà cười, tựa như có điều suy nghĩ. "Nương nương sao hôm nay lại rảnh rỗi trêu đùa nô tỳ?" "Gọi nương nương nghe quá xa cách, gọi ta Mi Nhi được rồi", Thanh Sanh không đáp lại, quay đầu thẳng mắt nhìn ra phía hồ xa xa. "Sao thế? Có thể gọi nàng Nguyệt Tịch, lại không thể gọi ta Mi Nhi?" đột nhiên Uyển Phi ngồi vào lòng Thanh Sanh, hai tay vươn qua quàng lấy cổ nàng. Thanh Sanh cau mày muốn nói, lại bị Uyển Phi đưa ngón trỏ chặn ở đầu môi. "Đừng la hét, để ta ngồi một chút, thực thoải mái nha", dứt lời, nghiêng đầu dựa vào ngực nàng, ngón trỏ từ môi quét qua sống mũi cao thẳng, vòng qua hai mắt, đưa lên hàng lông mày, từ từ miêu tả gương mặt nàng, tựa như Nguyệt Tịch đêm đó. "Làm cái gì vậy? Mi Nhi, mau đứng lên. Người khác nhìn thấy không hay", Thanh Sanh thỏa hiệp, trầm giọng gằn tiếng. "Ân, muộn rồi, có người nhìn thấy rồi", Uyển Phi thay đổi thái độ, bình thản đứng dậy. Trên mặt bỗng nhiên nổi lên một nụ cười khó hiểu, cuồng dã mà cổ quái thâm thúy, quay người nhìn thẳng về một hướng khác. Thanh Sanh cũng quay đầu nhìn lại, biểu cảm trên gương mặt lập tức cứng ngắc. Chỉ thấy phía xa, một khuôn mặt trắng bệch, môi mất đi huyết sắc vốn có, thân ảnh thủy lam lảo đảo thất hồn lạc phách, quay đầu chạy đi. "Nguyệt Tịch!" Thanh Sanh lo lắng thét lên, nhưng người kia đang ở phía xa vẫn chạy đi dường như không nghe thấy tiếng nàng. Thanh Sanh quay đầu, bực tức lóe lên trong mắt, hàng lông mày sắc nét trở nên ngang tàn, nói với Uyển Phi "Ngươi cố ý! Tại sao phải hèn hạ như vậy tổn thương nàng?" "Ta, thay nàng chặt đứt tơ hồng. Nữ tử cung cấm, vốn sinh ra không phải vì những thứ này, cũng không thể chịu được những thứ như vậy. Tình cảm thật tâm, quyến luyến trầm mê, vốn không nên có". Uyển Phi sửa lại vạt váy, xuôi tay mà đứng. Trên mặt biến thành lạnh nhạt, vô tình nói. "Nàng bề ngoài cương liệt, nội tâm yếu đuối, tội gì phải tổn thương nàng?" Con ngươi Thanh Sanh lóe ra tia lửa, bất đắc dĩ nói. "Ta tổn thương nàng? Còn ngươi? Trốn tránh như vậy không phải cũng là đang tổn thương nàng sao? Chỉ có chết tâm hoàn toàn mới có thể bắt đầu đoạn mới", Uyển Phi cười khẩy, tàn nhẫn mà nói. Trong lòng Thanh Sanh đã có Đoan Hậu, nhưng nàng lại không muốn tổn thương Dụ Nguyệt Tịch, nhưng điều nàng không ngờ chính là trốn tránh lùi bước, chung quy cũng là một loại tổn thương. "Dù sao chuyện này vốn không liên quan đến ngươi, vì sao ngươi phải nhúng tay?" Trên mặt Thanh Sanh lộ lên vẻ nghi ngờ, nàng không rõ vì sao Uyển Phi phải tốn sức làm chuyện như vậy. "Cuộc sống lãnh cung vốn không thú vị, tìm chút chuyện tiêu khiển mà thôi", Uyển Phi chớp mắt, vẻ mặt trêu đùa, mị nhãn như tơ, xoay người rời khỏi đình, để lại Thanh Sanh đứng nhìn theo. Bữa tối, Dụ Nguyệt Tịch vẫn chưa xuất hiện, Thanh Sanh trong lòng có chút bất an, bưng chén canh nấm nấu hạt sen đưa tới cho nàng. Mới tới hành lang đã nghe thấy tiếng nói mềm mại của Uyển Phi, mà xen vào đó là tiếng gầm nhẹ như bị đè nén của Dụ Nguyệt Tịch. 'Ba' một tiếng, truyền đến tiếng khóc nhẹ của Dụ Nguyệt Tịch, tựa như tiếng thổn thức của một con thú bị thương. Thanh Sanh trầm mặc đứng ở cửa cúi nhìn bát canh trong tay, tiến thoái lưỡng nan. Cửa bất chợt mở ra, Uyển Phi vẻ mặt ngưng trọng đi ra, ngẩng đầu thấy Thanh Sanh liền treo lên một nụ cười quyến rũ, mắt nheo lại, tựa như không có chuyện gì xảy ra, dịu dàng nói "Nguyệt Tịch tối nay tâm trạng không tốt, ra khuyên ngươi đừng vào. Không bằng, đi phòng ta được không?" Thanh Sanh để ý thấy vết tay còn đọng lại phiếm hồng bên má nàng, khóe miệng giơ lên, nói "Nương nương, mặt người có chút lộn xộn, nên về phòng sửa sang lại đi". Uyển Phi nghe vậy cũng không có biểu tình gì, đưa tay lên vuốt má, tay trái quấn quanh ôm lấy eo Thanh Sanh, thổ khí như lan. "Đã nói rồi, sao còn gọi ta nương nương. Nếu còn có lần sau, ta tuyệt đối không để yên cho ngươi". Dứt lời, khẽ cười một tiếng, quay đầu nhẹ nhàng bước đi. "Nguyệt Tịch, ta mang chút đồ ăn tới cho ngươi..." Do dự liên tục, Thanh Sanh cuối cùng vẫn là đứng ngoài cửa cất lời. Tiếng khóc phía trong nhỏ dần, một lúc sau truyền tới thanh âm Nguyệt Tịch, có chút khàn khàn "Thanh Sanh, hôm nay ta không thoải mái, để hôm khác được không?" Thanh Sanh nghe vậy, thở dài. Cũng chỉ nhẹ giọng đáp lại, "Vạn vật tùy duyên, buồn vui tự tại". -Hết chương 13- Editor lảm nhảm Vậy là Lâm Mi Nhi đã lộ diện, yêu mị phóng túng mà cổ quái vô tình. Tứ nữ nhân đều lên sàn, sắp có phong ba a, đại nữ chủ cẩn thận ~~
Tên tác phẩm Cung Loạn Thanh Ti Tác giả Trương Hiểu Thần Thể loại BHTT, NP - Nhất công đa thụ 1x2, niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, có chút ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE... Chủ diễn Cố Thanh Sanh nữ chủ x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử Mộc Phối diễn Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đế Độ dài Trường thiên Rate 15+ Văn Án Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng ở dưới vương quyền hơi tàn mà sống, tiểu tâm cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai cũng không thể nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh, bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng lãnh lại xen lẫn phần ôn nhu khó thấy. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ hồng rực rỡ như lửa múa. Một người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Là cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn nhu. Lời của editor Tui, tui đã trở lại rồi đây. Chuyện là một năm qua tui có quá nhiều biến động, không có thời gian rảnh mà edit, mà thỉnh thoảng có thời gian rảnh cũng không có tâm trạng mà edit luôn, xin thứ lỗi<< Giờ cũng ổn định lại rồi, có thời gian rảnh, định trồi lên lấp nốt hố Từng bước trộm tâm của Nam Mệnh Vũ đó, mà thấy đã có bạn edit mất tiêu rồi... Thôi cũng mừng hớ hớvv Vậy nên là, tui chuyển sang đào hố mới, sẽ nghiêm túc theo cái hố này. Vì là tui yêu thương bộ này cực kỳ luôn, thấy dân tình gào thét người edit mãi, mà chưa có ai edit cả... Ờm, thực ra là có 2 bạn edit rồi, bạn tới chương 7, bạn tới chương 5... Nên là tui mạn phép nghiêm túc đào cái hố này và cũng nghiêm túc not sure lấp cái hố này nha... Bộ NP tui thích nhất, tình cảm sâu đậm nhất, hình tượng nhân vật ấn tượng nhất, diễn biến tình cảm logic nhất, văn phong cung đấu khá nhất, cũng là bộ NP ngược tâm ngược thân nhất tui từng đọc... 4 chương đầu tiên là tui lấy của bạn Xiaonai trước khi bản xóa truyện. Bắt đầu từ chương 5 là tui tự thân vận động. Văn án tui lấy từ bên Bachgiatrang, vì là văn án bển dịch hay quá trời hay. Bạn nào dịch nếu thấy được thì cho mình có lời xin phép nha. Truyện này tui thấy là khó, mà mỗi chương cũng dài nữa... Nhưng vì tui rất rất thích nên vẫn cố đào. Mong mọi người ủng hộ thả tim các thứ để tui lấy đó làm động lực, haha, Cực lực đề cử bộ này, dù là fan NP hay không phải fan, đều đáng đọc thử. Enjoy nha *bắn tim* Lúc Cố Thanh Trần mở mắt ra, trước mắt hết thảy đã vô cùng xa lạ, giường gỗ lim khắc hoa gần cửa sổ, trên bàn gỗ cách đó không xa, ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu. Dưới ánh nến, chút mùi máu tươi từ đầu lưỡi truyền đến, đau đớn cháy đốt lan tràn khắp toàn thân. Trí nhớ nàng dừng lại ở hình ảnh tiếng âm thanh phanh xe chói tai lúc nàng qua đường. Một nha đầu chừng mười lăm tuổi đang mặc trang phục cổ đại bưng thuốc đi vào, thấy nàng tỉnh sắc mặt liền vui mừng, để chén thuốc xuống, lao đến. Cố Thanh Trần nâng trán, không dám tin. Nàng đang ở phim trường sao? Nha đầu quỳ gối dưới giường, nước mắt từng giọt to lăn xuống, lẩm bẩm nói, cuối cùng cũng lấy về một mạng, Thanh tỷ tỷ, tỷ người xấu hù dọa muội, dứt lời chôn đầu khóc rống lên. Khóe miệng Cố Thanh Trần run rẩy, kỹ năng diễn xuất này đúng là trời sinh hoàn mỹ, ngay lập tức có thể nhận Oscar. Há hốc mồm, cổ họng nóng như thiêu như đốt nghẹn ra một câu, "Nước", nha đầu ngẩng đầu, nước mắt mông lung, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú khiến người ta muốn trìu mến. Cố Thanh Trần thở dài, diễn viên a. Nha đầu đi tới trước bàn lấy nước, Cố Thanh Trần uống xong, cảm giác mát mẻ theo cổ họng chảy xuôi xuống, chỉ là nuốt một cái, cả một hồi đau đớn lại đánh tới. Xảy ra tai nạn xe cộ sao cổ họng lại đau như thế, đầu Cố Thanh Trần lúc này có chút loạn, chợt choáng váng một hồi, bóng tối lại ụp xuống, bất tỉnh, cảm giác mát mẻ mơ hồ vuốt lên vài phần nóng rực đau đớn trên người. Tỉnh lại lần nữa là lúc trời đang mờ sáng, Cố Thanh Trần lấy tay mò tới cái vật thể ấm áp bên giường, chính là nha đầu nằm ở một bên liền phát giác động tĩnh, mơ hồ mở mắt, thản nhiên cười "Thanh tỷ tỷ, khát không?". Trong lòng chợt nổi lên cảm giác ấm áp, lắc đầu hỏi nhẹ nha đầu, tên ngươi là gì, nha đầu liền phát ra thần sắc kinh ngạc, gương mặt nhăn thành một đoàn. "Tên muội là Thanh Trúc, là tên tỷ đặt, tỷ đã quên sao?", Cố Thanh Trần không hiểu ra sao, hỏi, "Đây là nơi nào, ngày mấy tháng mấy?". Kinh sắc trên mặt Thanh Trúc càng đậm, nói, "Nơi đây là Trường Trữ cung, hôm nay đã là đầu tháng tư". "Trường Trữ cung", ba chữ tiến vào đầu Cố Thanh Trần, trong đầu nàng nhanh chóng hiện lên một ý nghĩ không bình thường, cũng là gấp đến độ cuống quýt ngồi dậy, nhanh kéo cánh tay Thanh Trúc, giọng rốt cuộc không tự chủ mà run rẩy. "Có phải các ngươi là người của đoàn phim, có phải các ngươi ở đây chọc ghẹo ta không, tại sao ta lại ở chỗ này, có phải ở phía sau ta có camera không, ta biết, đây nhất định là có người sắp xếp có đúng hay không?". Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Thanh Trúc nhăn lợi hại hơn, khó coi như đến sắp khóc rồi, "Thanh tỷ tỷ, ngươi đừng làm muội sợ, muội nghe không hiểu lời ngươi nói. Tỷ bị Quý phi nương nương trách phạt, đã hôn mê ba ngày rồi". Ý niệm trong lòng Cố Thanh Trần phát ra ngày càng rõ ràng, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi " Đây là triều đại gì?" "Chu Hướng, Cảnh Đồng đế tại vị, tên tỷ là Thanh Sanh, là cung nữ quản sự Trường Trữ cung, mấy ngày trước đây chọc giận Trữ quý phi, bị quất đến hấp hối, thật không dễ dàng mới lấy về được một mạng." Giọng nói Thanh Trúc nghẹn ngào, lại sợ kinh hoảng Cố Thanh Trần, đành miễn cưỡng đem nước mắt giấu ở hốc mắt. Cố Thanh Trần như hoàn toàn phát điên đứng lên "Tên quay phim đâu, mau nói có đúng hay không, mau nói đi, ngươi giấu camera ở đâu? Đừng đùa ta, ta làm sao có thể xuyên qua chứ.", giãy dụa đứng dậy, trên người truyền đến trận đau nhức như nhắc nhở nàng, có lẽ đây là sự thật. Thanh Trúc dìu nàng, nước mắt lẫn lộn, "Thanh tỷ tỷ, tỷ không nhớ rõ Trúc sao, trong cung này ngươi đối ta là tốt nhất, đừng dọa Trúc nữa a". Cố Thanh Trần hít một hơi thật dài, lại chầm chậm thở ra, thất thường như thế làm cho tâm tình nàng kinh hãi một phen, vậy mà sau một nén nhang nàng đã có thể từ từ trấn định lại, nàng quả thật là một người biết chấp nhận thực tế một cách dễ dàng. "Nói ta nghe chút chuyện đi, chuyện trước kia ta đã đều không nhớ rõ." Thanh Trúc vừa khóc vừa cười, rù rì kể tới. Thì ra Cố Thanh Trần xuyên đến một triều đại vô căn cứ, mười lăm tuổi vào cung, nay đã qua sáu năm, coi như là một lão cung nữ, cá tính luôn đần độn không linh hoạt, lại không giỏi nói năng nên đắc tội nhiều người, bị chèn ép đẩy đến Trường Trữ cung làm cung nữ quản sự, thu xếp cho các chủ tử bị Hoàng thượng biếm truất, cũng chính là lãnh cung. Mấy ngày trước đây, Trữ quý phi được Hoàng thượng ân sủng không biết vì sao lại tới đây, mong muốn gặp một người, mà hai người này miễn cưỡng gặp nhau nói mấy lời lạnh nhạt liền "giận cá chém thớt", đem tức giận đổ vào trên người cung nữ. Thanh Sang che chở cho Thanh Trúc chịu phạt thay năm mươi roi, sau đó sốt cao hôn mê. Thái y miễn cưỡng chữa trị, một hơi bất tỉnh ba ngày ba đêm mới có thể tỉnh lại. Cố Thanh Trần thầm nghĩ, chủ nhân thân thể này không biết đã chết hay đã hoán đổi linh hồn vào thân thể ta ở hiện đại rồi. Cung đình tranh đấu chính là loại xuyên không nguy hiểm nhất trong tiểu thuyết, nhất định sẽ không phải là một nơi tốt đẹp. Cũng may lãnh cung cũng coi như là chỗ an toàn, nếu không một ngày nào đó bị Hoàng thượng tới mạnh tay chộp lấy mới gọi là xui xẻo. Nghe Thanh Trúc nói Hoàng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tới nay đã tại vị thống trị thiên hạ được bảy năm, thái bình thịnh thế, dân giàu nước mạnh. Nghĩ xong Cổ Thanh Trần bảo Thanh Trúc cầm cái gương đồng lại, cẩn thận chu đáo nhìn ngắm gương mặt hiện tại, mặt trái xoan, cằm nhọn, nước da trắng nõn, mắt nhỏ môi mỏng, cùng mình cũng có mấy phần tương tự, dung mạo thanh tú không sâu sắc ném trong đám đông cũng an toàn, lúc này mới yên tâm thả lỏng. Ở trên giường nghỉ ngơi mấy ngày, Thanh Trúc nói người nọ phái người tặng lọ thuốc cao, mấy ngày trước bôi lên giờ vết thương đã liền miệng, thành những vết sẹo nhỏ, xem ra là thuốc vô cùng tốt. Thanh Trúc lại đem quan hệ nhân mạch trong cung cùng các quy củ lễ nghi nói qua, vừa nghe đến các lễ thức quỳ lạy, thỉnh an quy củ đầu Cổ Thanh Trần dường như bị làm đau, may mà Trường Trữ cung cũng là lãnh cung không nhiều người cao quý, không cần nói quá nhiều về quy củ. Thì ra Cảnh Đồng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tính đến nay đã được bảy năm chấp chính, lập thiên kim Thừa tướng trong triều lên làm Hậu, phong làm Đoan Hậu. Nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu dòng dõi thư hương, mấy đời làm quan, thao lược tung hoành, Hoàng đế tin cậy sâu sắc, việc lập Hậu cũng là theo ý Đoan gia. Đoan Hậu cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quốc sách, quốc lộ đều đã học đến quen thuộc, lại từng viết sử liệt kê gốc rễ từng triều đại. Mười bốn tuổi mạo danh tham dự khoa cử, khi thi Đình tranh Trạng Nguyên thì bị bắt lại nhưng được Thừa tướng bưng bít chịu tội thay, ngay lúc đó Hoàng đế chẳng những không giận mà còn vui vẻ hài lòng, tán thành rằng nữ tử Chu Hướng cũng có thể có người tài văn chương hơn người như thế, đó là cái đại phúc. Khi nhìn thấy Đoan Nhược Hoa khi đó mười bốn tuổi thông minh thanh tú, là người có tư thái vui vẻ, liền thích thủ gả cho Thái tử. Thái tử lên ngôi, mà Đoan Nhược Hoa khi đó mười sáu tuổi trở thành Đoan Hậu thống lĩnh lục cung, tuấn lãng oai hùng thiếu niên cùng nữ tử ôn nhuận như ngọc, ngắm trăng chơi thuyền, cầm sắt cùng kêu, kiêm điệp tình thân, tạo nên một màn lương duyên đồn đãi. Đáng tiếc ân sủng của bậc đế vương luôn mỏng, tiệc vui chóng tàn, Hoàng hậu tính tình trong trẻo lạnh lùng, bất thiện quyến rũ, mà Hoàng thượng lại tráng niên chín chắn, sau khi lên ngôi không chỉ nổi danh trong phủ thái tử thị thiếp mà còn mở cuộc tổng tuyển cử tú nữ. Phi tần trong hậu cung vờn quanh, các vị chủ tử hoặc ôn nhu thanh tao lịch sự, hoặc có tư thế oai hùng nghiêm nghị, lại có người quyến rũ muôn vẻ, không có chỗ nào mà không phải dùng hết thủ đoạn để lưu lại ân sủng của bậc quân vương. Sau có Trữ thị - chi nữ của Trấn Bắc Tướng quân, Tiết thị - chi nữ của Hộ bộ Thị lang tiến cung, trước sau phong phi, sau lập Trữ thị làm Trữ quý phi. Hoàng hậu ẩn dật trong Phượng Tê cung, tuy quản lý lục cung vẫn bình an vô sự, vẫn nhận ân sủng của Hoàng Thượng nhưng là ngày càng phai nhạt, sau bởi vì lệnh vu cổ để cho Thục phi đẻ non, Hoàng thượng mất đi một vị hoàng tử nên mặt rồng liền biến giận dữ, phán, "Hoàng hậu mất tự, mê hoặc vu chúc, không thể nhận thiên mệnh, truất xuống Trường Trữ Cung. Từ nay Trữ quý phi nhiếp chuyện lục cung, cùng với Thục phi giải quyết mọi chuyện." Hoàng thượng đem Đoan Hậu đày vào lãnh cung nhưng bởi vì thế lực Đoan gia mà không thể phế truất phong hào, việc quản lí lục cung rơi vào tay Trữ quý phi cùng Thục phi, thân thế hai người vì vậy mà càng lên cao bành trướng. Cố Thanh Trần trầm tư một chút, hỏi "Hôm đó người Trữ quý phi bái phỏng mà không được chắc là Đoan Hậu." Thanh Trúc đáp "Đúng vậy, thuốc kia cũng là được Đoan Hậu phái người đưa tới." Cố Thanh Trần lại gật đầu, "Xem ra ngày kia đi thỉnh an nói lời cảm ơn mới được." Đếm ngày qua đi, Cố Thanh Trần đã có thể xuống giường đi lại, lúc chưa đi được nằm trên giường vẫn hay gọi Thanh Trúc cầm chút sách để học. Nay chữ phồn thể đều đã biết đọc, chỉ không biết viết, Thanh Trúc lại cẩn thận chỉ rõ các loại quy củ, thì ra đây chính là Thanh Sanh kia trì độn mềm yếu, trong cung không có người quen, cũng giấu giếm được. -Hết chương 1- Editor lảm nhảm Thanh Sanh đại nữ chủ giá lâm. Dù là y phục không phải là y phục cung nữ, cơ mà spoil chút là dù sao thì sau này bản cũng bôn ba giang hồ mờ, hơn nữa cũng là xiêm y màu thanh thiên màu bản hay mặc, nên là cứ quăng ảnh lên. Khí chất, gương mặt đều tương đồng với miêu tả nha. Dù sao thì người ta cũng là ngự tỷ U30 thời hiện đại đó ah... Mời các bạn đón đọc Cung Loạn Thanh Ti của tác giả Trương Hiểu Thần.
cung loan thanh ti